Từ hàng nghìn năm qua, các nhà khoa học trong và ngoài nước đều khẳng định: Việt Nam có chữ viết từ rất sớm, trước chữ Hán cả nghìn năm và hoàn toàn khác chữ Hán. |
Mưa vẫn tầm tả. Gió thổi mạnh, hắt nước vào cửa thất. Phúc mở mắt, nhìn tôi và ngoe nguẩy đuôi. Tôi vỗ vỗ tay lên đầu nó. Nó lim dim mắt, rồi lại tựa đầu lên chân tôi ngủ tiếp. |
|
| |
- Có lẽ người ta nghĩ xây chùa kỷ lục thì quan trọng nhất trọng việc phát triển Phật giáo hiện nay chăng? Hay là nó có một chiến lược mang tầm vĩ mô nào đó mà mình không đủ sức để biết? |
Chậm rãi, tôi bước dọc theo hành lang, thực hành một thời thiền ngắn trước giờ đi ngủ. Mảnh trăng đầu tháng đã xuôi về bên kia cánh đồng, để vương lại một chút ánh sáng nhàn nhạt trên những tàn bồ đề đang vào mùa trút là. |
Chỉ là một bài viết tản mạn nhân mùa Phật Đản, như là những chia sẻ về những gì cảm nhận được trong những tháng ngày sống nơi mảnh đất mà Phật giáo được khai sinh này. |
Ngày tháng năm là chuyện của đời thường, nhưng cảm nhận về thời gian dài hay ngắn là do tâm tình của mỗi người. Có đôi khi, nắm bắt được một khoảng thời gian ngắn nào đó, được gán cho là thực tại, ôm ấp, nâng niu. |
Em mới mười một tuổi, mẹ bỏ em lại bên chân núi. Ruộng dưa mênh mông, em ngơ ngác như con bù nhìn rơm giữa nắng và gió. |
Gió thổi làm những chiếc lá lay động, làm nhánh cây, cành cây bâng khuâng, làm rừng xanh, đìu hiu xao xuyến. |
Tôi yêu con sông này, bởi sự hiền lành và hoang sơ của nó. Dòng sông đã để lại trong tôi thật nhiều dấu ấn về những tháng ngày thơ ấu. |
Mùa xuân dù trong tâm hay mùa xuân của đất trời, vẫn là những gì có thể cảm xúc, nắm bắt được cái đẹp, cái hồn của tâm, cần nâng niu, quí trọng. Đi với xuân, hơi xuân còn thấm nồng trên đôi má hồng, trên đôi mắt xa vời ánh xuân, bên trái tim còn nhịp đập … |
|
|
|