#1  
cũ 03-11-2009, 04:41 PM
gioidinhhue's Avatar
gioidinhhue gioidinhhue đã offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gởi: 370
Cảm ơn: 8
Đã cảm ơn 27 lần trong 25 bài
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới gioidinhhue
Mặc định Những bài thơ tuyệt tác của Hòa Thượng Thiền Tâm

NỖI LÒNG TU SĨ

Nghe tiếng chuông chùa bên kia sông,

Thanh âm ngân suốt mấy từng không.

Kêu người du tử lìa cơn mộng,

Hướng chốn thiền môn tách bụi hồng.

Nhớ tiếng chuông chùa bên kia sông,

Đêm ngày con trẻ ngóng cùng trông.

Thầm hỏi mẫu từ ơi có thấu.

Tu sĩ chiều nay CÓ NỖI LÒNG.

Nhựt Thăng Tu sĩ

Giã từ cậu má con ra đi,

Ơn đức sanh thành dạ khắc ghi

Bên gối dập đầu con bái biệt,

Lạy chào cha mẹ phút phân ly.

Phân ly con biết nói lời chi,

Xuất gia, xuất giá cũng đồng đi.

Bước chân chẳng dám quay nhìn lại,

E nổi thâm tình lệ ướt mi.

Nhựt Thăng Tu sĩ

(Phút phân ly)

Từ nay huynh đệ cách đôi nơi,
Xin giã từ anh ở lại đời.
Phụng dưỡng huyên đường trong bóng xế,
Thay người em nhỏ chốn xa khơi.
Đã chết cuộc đời trong nẻo đạo,
Cùng bóng từ quang tỏa ánh ngời.
Bác lái đò ơi qua cho kíp,
Rước kẻ hồng trần bỏ cuộc chơi.

Nhựt Thăng Tu sĩ

(Bến đò Bình Xuân – giã từ anh Năm)

Nương thuyền bát nhã lướt sang sông,

Bỏ cả huyên đường cả ước mong.

Song thân giờ chắc còn an giấc,

Xin hiểu cho con một tấm lòng.

Hướng chốn thiền môn chân bước đến,

Duyên trần xin tạ, việc đời không.

Đường quê mờ khuất sau ngàn sóng,

Khuất hết người quen chốn bụi hồng.

Nhựt Thăng Tu sĩ

(Sang bên kia sông)


Tụ tán xưa nay lý vẫn thường,

Mất còn, tan hợp bận chi thương.

Bình tâm nghĩ lại đừng bi lụy,

Năm tháng lạnh lùng bạc tóc sương.

Nếu có nhớ con xin niệm PHẬT,

Phát lòng quy hướng chốn Tây Phương.

Nguyền cho cậu, má tâm thường nhớ,

Cực Lạc là quê chỗ náu nương.


THÍCH THIỀN TÂM

Từ đây tôi chẳng phải là tôi,

cả trần gian cũng thế thôi.

Họ NGUYỄN, NHỰT THĂNG rày đã chết,

Sau cổng thiền môn đóng kín rồi

NỖI LÒNG TU SĨ (4)

Lạy này tạ hết những niềm thương,
Phụ mẫu đệ huynh khắp mọi đường.
Lạy thứ hai, tay nâng dâng trả,
Tình nhà, nợ nước, nghĩa quân vương.

Lạy thứ ba con xin kính lễ,
Ơn dầy sanh dưỡng mấy mươi sương.
Lạy thứ tư, từ nay vĩnh biệt,
Chôn đời, theo Phật chốn Đoài phương

(*)
Thích Thiền Tâm
(Ngày thọ giới)


KHUYẾN TU

(TRÍ HIỀN, THÍCH THIỀN TÂM)

Soạn dịch:

Dẫn nhập:

Xưa Nhan Bính. Như Như cư sĩ.

Dẫn luận kinh, ý ý khuyên cầu.

Bút nhàn khuyên giữa canh thâu,

Tỉnh ai trần lụy, đổi sầu làm tươi.


Thân bào ảnh lắm người yêu quý, (1)

Yêu quý thân cho lụy vì thân,

Cuộc vui những ước vô ngần,

Nào hay vui vẫn là nhân chác sầu!

Kiếp phù thế bóng câu cửa sổ,

Vóc huyễn hư giọt lộ long hoa,(2)

Đôi mươi trẻ, tám mươi già,

Số người yểu thọ, khó qua vô thường.

Dép dưới giường, trên giường bỗng biệt,

Sống ngày nay dễ biết ngày mai,

Mạng người hô hấp cho hay,

Nghĩ cơn vĩnh biệt, tuyền đài mà đau!

Xót duyên kiếp vì sao ngắn ngủi,

Chấp thân chi để tủi cho thân,

Da bao những thịt, xương, gân,

Xác người như thể đóng phân sạch gì.

Tóc, răng, móng khác chi đất bợn,

Mũi, dãi, đờm ghê tởm xiết bao,

Bên ngoài rệp đút, muỗi đeo.

Bên trong sán, lãi lẫn vào nhớp chưa?

Nỗi nóng bức, ngày trưa tiết hạ,

Cơn lạnh lùng đêm giá trời đông,

Xét thân nhơ khổ vô cùng,

Xả lòng tham luyến, khởi lòng thoát ly.

Trách người thế mê chi lắm nhẻ,

Sánh phong lưu phô vẻ y quan, (3)

Kẻ khờ cũng học đài trang (4)

Để lòng điên đảo, theo đàng sắc thanh.

Đầu xương sọ cài trâm thắt lụa,

Đảy da hôi ướp xạ, xông hương,

Khéo đòi nhung gấm phô trương

Chỉ tuồng che lớp vô thường hôi tanh.


Những mãn tưởng ngày xanh muôn tuổi,

Lắm cơ mưu theo đuổi yên hoa.

Ngờ đâu tay điếc, mắt lòa,

Diêm vương sắp rước đến tòa U Minh.

Làn tóc bạc đưa tin quỷ sứ,

Góc răng long nhắn ý quy âm,

Càng tài, càng sắc, càng dâm,

Càng cho đọa lạc, càng lầm mà thôi


Cuộc hành lạc một thời tham tiếc,

Nẻo luân hồi muôn kiếp đắng cay,


Đến khi sắp xuống Diêm đài,

Thịt xương đau nhức, chân tay rụng rời,

Vợ lưu luyến, đầy vơi giọt lệ,

Con tiếc thương, kể lễ khóc than.

Dầu cho quyến thuộc muôn ngàn,

Có ai thay thế cho chàng được đâu!


Kẻ sống nặng hoằng gánh tủi,
Người chết đi dong ruỗi phách hồn,
Đường âm mờ tựa đêm hôm,
Trông ra quạnh quẻ bồn chồn chỉnh ghê.
Nại hà đến lạnh tê gió lốc, (5)
Quỷ môn quan ghê gốc tiếng thương,
Bảy ngày lìa quá cõi dương,
Âm ty đã trải trăm đường khảo tra.
Tào quan xử thét la chẳng vị, (6)
Ngục tốt hờn, xoa, chủy đâu tha. (7)
Đài gương nghiệp cảnh chói lòa, (8)
Soi tường thiện, ác chối qua được nào.
Người nhân đức đưa vào cõi phước,
Kẻ hung hoang giải trước hình ty,
Đọa đày thảm khổ xiết chi,
Mới hay nhân quả mấy khi sai lầm.
Rừng đao kiếm bao năm hết tối, (9)
Kiếp lông, sừng nhiều nỗi đa mang, (10)
Trả đền cho dứt nghiệp oan,

Mới mong thoát khỏi con đàng long đong.
Dù ai có to lòng, lớn mật,
Mặc chàng hay báng Phật, khinh Tăng, (11)

Chẳng qua đối trước Diêm quân,

Cúi đầu, co gối chịu phần khảo tra.


Hồn phách đã xa chơi âm giới,
Thi hài còn nơi cõi dương gian,
Có tiền mua lớp áo quan,
Không tiền vùi chốn núi hoang lạnh lùng.
Chất da thịt sẽ cùng tan rã,
Tấm hình hài lần hóa tanh hôi,

Chỉ trong hôm sớm mà thôi,

Chầy năm bảy bửa, sớm thời ít hôm.

Nét kiều diễm chập chờn xuân mộng,

Kiếp tài hoa hình bóng bạch vân,
Khi xưa tài sắc mười phân,

Mà nay một nấm cô phần lạnh tanh.
(12)

Thời oanh liệt, anh hùng đâu tá,
Nỗi ái ân hư, giả còn chi,
Phất phơ cành liễu xanh rì,

Giấy tiền treo đó, đường ghi mối sầu.

Bóng chiều rủ xuống mầu cỏ biếc,

Bia mồ trơ một chiếc vắng không,

Nghĩ thôi rơi lệ chạnh lòng,

Đời người đến thế là xong cuộc đời.


Ví chăng biết tìm nơi giải thoát,
Nương về ngôi chánh giác quy y,
Luân hồi dứt hằn có khi,
Bên trời bát nhã còn chi lo phiền.
Lối ma quỷ đừng riêng sinh sống,
Đất từ bi có giống Hoa Đàm,
(13)

Giữ long thiện, dứt lòng tham,

Gái, trai, Tăng, tục đều ham tu hành.

Rõ cảnh mộng chớ quanh đường mộng, (14)

Biết miền chơn hãy chóng tu chơn,

(15)
Dần dà tính thiệt so hơn,

Tuổi xuân qua mất để hờn về sau.

Sáu chữ Phật cùng nhau gắng niệm, (16)

Chín phẩm đài sen, chiếm ngôi vinh,
Chớ nên mình phụ lấy mình,

Trách sao Diêm Lão vô tình chẳng dung
. (17)

Bỏ điều ác xin cùng tu thiện,

Chừa lỗi xưa, cải tiến đường sau,

Lại vì quyến thuộc bảo nhau,

Cùng khuyên già trẻ sớm mau tu trì.

Khiến mỗi kẻ đồng quy bến giác,

Cho mọi người đều thoát song mê,

Dù cho lao khổ dám nề,

Đài sen đốt mảnh hương thề nguyền xin….

Xin dốc tưởng tin theo lời Thánh, (18)

Đừng để cho rỗi rãnh, ưu du, (19)

Kiếp này nếu chẳng chuyên tu,

Chỉnh e kiếp khác công phu lỡ làng.

TRÍ HIỀN

(THÍCH THIỀN TÂM)
__________________
Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
Có thể trở thành bậc đại thông gia, nhưng liễu sanh thoát tử đã trở thành vô vọng rồi!
http://www.niemphat.net/
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
cũ 03-11-2009, 04:55 PM
gioidinhhue's Avatar
gioidinhhue gioidinhhue đã offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gởi: 370
Cảm ơn: 8
Đã cảm ơn 27 lần trong 25 bài
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới gioidinhhue
Mặc định Ðề: Những bài thơ tuyệt tác của Hòa Thượng Thiền Tâm

Trôi nổi lìa cha mấy hạ, đông,

Trời TÂY gia nghiệp nguyện làm xong.

Tay vàng mong tưởng ơn dìu dắt,

Dám để TỪ TÔN mỏi mắt trông.

Khổ nhiều vui ít cõi Ta bà,

Muốn thoát trầm luân dễ được mà.

Lãng tử về quê lòng rộn rã,

Cha lành xem lại thật Di Đà.


Bảy hàng cây báu ánh lòa lòa,

Chín phẩm sen vàng bốn sắc hoa.

Nhiếp cả sáu căn thành tịnh niệm,

Mới hay AN DƯỠNG thật quê nhà.


Liên du THÍCH THIỀN TÂM (Dịch)

Bấy giờ đức Thế Tôn liền nói kệ rằng:
Trí Quang các ông nghe cho kỹ,
Nơi ở của người không phiền não:
Xa nơi huyên náo, ở tịch tĩnh,
Đó là những nơi thân tiên ở
Bồ tát ba đời cầu Bồ đề,
Ở nơi “lan nhã” thành chánh giác.

Duyên giác, Thanh văn các Thánh chúng,
Cũng ở nơi này chứng Bồ đề.
Ở A lan nhã được mười lợi;
Hay khiến chứng được quả tam thừa:
Du hành tự tại như Sư tử,
Trong bốn oai nghi không ràng buộc.
Dưới cây, rừng núi, bậc Thánh ưa.
Không “ngã – ngã sở” là lan nhã,
Áo mặc đồ nằm, không ràng buộc.
Ngồi “tòa sư tử”, tứ vô úy, (1)
Bỏ các phiền não là lan nhã.
Hết thảy tham ái không ham đắm,
Ở ngoài sự vật, chán trần lao.
Không còn ham mê ngủ dục lạc,
Người xa huyên náo, ưa tịch tĩnh.
Bỏ thân, xả mệnh cầu Phật đạo,

Ở nơi tịch tĩnh không tiếng người.
Tám loạn trong tâm không khởi được,
Nghiệp lành thế gian - xuất thế gian.
Tâm không chướng ngại đều thành tựu,
Bởi thế, lan nhã là căn bản.
Hay sinh tất cả thứ tam muội,
Lấy “Đại không tịch” làm hư không.
Thân tâm hành giả không chướng ngại,

Đầy đủ được mười thắng lợi ấy.
Thế nên các Thánh thường ở đó,
Trí Quang các ông, các phật tử.
Nếu muốn mau thành Nhứt thiết trí,
Cho đến trong mộng cũng không lìa:
Nơi A lan nhã: Bồ đề đạo.


Sau ta diệt độ, người muốn tu,

Thường hay ở nơi A lan nhã.

Không lâu sẽ ngồi Bảo hoa vương, (2)

Chứng được pháp thân: Thường lạc quả. (3)

“SÁU TÁM lắm gian nan,
Nhơn quả chớ than van.
Thấy NINH thời ĐẠI đến,
Gặp PHÚ ắt bình AN.
LIÊN HƯƠNG thơm sực nức,
Còn chút nghiệp phải mang.
Ngọt chua hai bốn chẳn,
THÂN xuất đáo LIÊN BANG”

Đức Thế Tôn muốn sáng tỏ lại nghĩa này mà nói kệ rằng:
Tâm thường thích xuất gia,
Mà hay thường xuất gia.
Ưa thích ở núi rừng,
Chỗ tăng ích công đức.
Ở tại chỗ rảnh vắng, (1)
Thì lìa ngũ dục lạc
,
Nơi ấy không ồn náo,
Không mất duyên pháp lành.

Không phải bận chuyện trò,
Đến, lui, thăm viếng nhau.

Ưa rảnh rang, vắng vẻ,
Được chư phật ngợi khen.

Vì thế chư Bồ Tát.
Phải thường ở rảnh vắng.
Chớ tham ưa thành thị,
Chỗ sanh tâm lợi dưỡng.

Nếu được lợi thì mừng,
Khi mất sanh lo buồn.
Người này dầu cúng Phật,
Chẳng gọi là cúng dường.
Muốn trừ các lỗi này,
Phải thường lìa lợi dưỡng.
Nương thân nơi lan nhã,

Tu tập các pháp không …

(Vô Nhất Đại sư - Cố Hòa Thượng Đại Ninh, Thích Thiền Tâm, chính là hạng người mà Phật đã đề cập cùng nhắn nhủ đến trong phần kinh này vậy).

(Dạo ấy có người làm thơ than thở, nhớ tiếc cố Hòa Thượng rất nhiều, nhưng vì đã gần 30 năm trôi qua rồi nên hầu hết đều bị thất lạc. Trong hai lần về lại Việt Nam để truy tìm thêm tài liệu của cố Hòa Thượng cho quyển sách này, Bảo Đăng tôi chỉ góp nhặt được một ít đoạn thơ sau đây, nay cũng xin biên lên để mà “thêm nhớ thương” cho một vị Đại sư đã được nhiều cảm mến nhất của hầu hết Phật tử...

Chẳng hạn như:

Con chim cánh trắng bay về núi (1)

Bỏ chốn tương tranh lắm não phiền,

Xa lìa nhân thế đảo điên,

Lánh nơi tục lụy, đáo miền thần tiên...


Ghi chú:

(1) Chim cánh trắng là chim bồ câu: Đây là một loại chim được cả thế giới gọi là “chim hòa bình”. Riêng trong các bài thơ này có ý ám chỉ cho Hòa thượng là người hiền lành, không ưa tranh đấu.

Hoặc là:

Cánh trắng chim kia khuất dạng rồi,

Quân tử đau lòng khóc hởi ôi!

Trách bấy nhân tình sao đảo loạn,

(Biết đến thuở nao trùng hợp lại).

Hối nhiều cho mấy cũng đành thôi!

Và như sau đây:

Chim cánh trắng bay nhanh,
Về Đại Ninh núi xanh.
Một mình không bạn lữ,
An ẩn chốn am tranh.

Ngoảnh đầu trông ngùi ngậm,
Thương xót bạn đồng hành.
Tài danh cùng chức vị,
Mê đắm chạy vòng quanh.

Kể từ đó về sau, “con chim cánh trắng “THÍCH THIỀN TÂM” đã “cắt đứt dây chuông” rồi, (Mặc cho chú Điệp đứng bên ngoài cổng kêu khản tiếng) phần của ngài nay đã an nơi miền lan nhã, chỉ tội nghiệp cho những người còn lại, cưu lòng đắm lợi tham danh, lao nhao nơi chốn hí trường, như ý của đoạn thơ sau:

Mắt nhìn xem đã rõ, …
Lòng cắt mối tơ vương,
Mặc kẻ lao nhao chốn hí trường.
Ta lều tranh, núi biếc,
Trong bổn phận lo lường,
Nay tùy duyên thong thả,
Mai rửa bát đốt hương, (1)

Đem tâm quy hướng cõi thanh lương.
Mênh mang kìa biển nghiệp,
Đau khổ biết bao dường!
Quay đầu trông lại thấy thêm thương!

(Người bạn sen)

http://tinhdo.net/danh-tang-cu-si-ti...entam-tieptheo
__________________
Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
Có thể trở thành bậc đại thông gia, nhưng liễu sanh thoát tử đã trở thành vô vọng rồi!
http://www.niemphat.net/
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
cũ 03-11-2009, 05:13 PM
gioidinhhue's Avatar
gioidinhhue gioidinhhue đã offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gởi: 370
Cảm ơn: 8
Đã cảm ơn 27 lần trong 25 bài
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới gioidinhhue
Mặc định Ðề: Những bài thơ tuyệt tác của Hòa Thượng Thiền Tâm

Sau các thời khóa công phu rồi, ngài lo soạn, dịch kinh sách, hoặc đôi khi rỗi rảnh rảo bước kinh hành, ngày xem hoa nở, tối nhìn trăng lên, vui cùng kinh, kệ, mõ chuông và đắm chìm thân, tâm vào trong câu niệm Phật, năm tháng trôi qua, gần như quên hẳn đi tất cả người quen nơi chốn bụi hồng qua ý thơ sau đây:

Trời xanh xanh,

Trăng thanh thanh.

Xa đôi hạt trắng lướt bay nhanh,

Gió nhẹ thổi rung cành.

Trên mặt nước,

Bóng trăng in.

Dịu dàng buông ánh sáng lung linh,

Một niệm dứt bao tình.


Dưới mái tranh,

Giữ đạm thanh.

Chim chiều luyến ổ lượn chung quanh,

Nguyện lòng tìm đến bến vô sanh.

Nương nép bóng cha lành,

Một dạ quyết tu hành.

Hương Quang Thất

Vô Nhất tăng

Thích Thiền Tâm

Chúng ta nhận thấy gì qua bài thơ “tuyệt tác” này của cố Hòa thượng?

- Có thể nói rằng với bài thơ trên đây, ngài đã dung hợp được giữa tâm mình cùng với cảnh vật (tâm, cảnh hợp nhất), một sự phối hợp tuyệt diệu phi thường mà chỉ có ở nơi các bậc chân tăng đã xả được duyên trần, ẩn thân tu hành nơi A lan nhã như ngài mới có được mà thôi, ý thơ thanh thoát, đầy đạo vị cao siêu rất đáng nên bái phục.

Và càng bái phục hơn nữa qua ý thơ kế tiếp đây:

Trăng chiều long lanh khe nước bích,

Gió đưa thoáng động nhánh hoa đào.

Rừng núi xanh xanh cây phủ khắp,

Lòng nương mây bạc vút bay cao.

Liên Du Vô Nhất
Thích Thiền Tâm

Thiệt là không còn có cảnh nào đẹp hơn ở nơi đây nữa, ta hãy mường tượng ra bóng dáng của một tăng nhân, cô thân đơn độc, đứng bên sườn đồi, nhìn xuống ánh trăng chiếu long lanh trên giòng nước xanh (của con sông Đại Ninh) đang lững lờ trôi trong lặng lẽ, và rồi một cơn gió nhẹ thoáng qua làm cho khẽ động nhánh hoa đào, người tăng sĩ với vóc dáng thanh thanh, cao gầy như thân trúc Thích Thiền Tâm đang đứng im một mình trên đồi vắng, phóng mắt nhìn xa ra chốn rừng núi xanh xanh (chớ không có nhìn xem xe hơi, nhà lầu và các cảnh ồn ào nơi đô hội như các bạn đồng hành) và gởi tâm hồn mình vào trong áng bạch vân kia mà bay vút lên không của khung trời xanh bao la cao rộng.

Đây mới thật đúng là cảnh “Cao nhân nơi đầu núi” vậy. (Trước kia Bảo Đăng tôi tình cờ đọc được bài thơ của một vị Thượng tọa rất có tên tuổi tựa đề là: Cao nhân nơi đầu núi – trong khi ngài đang trụ trì ở một ngôi chùa to tại thành phố Sài Gòn! Lúc đó Bảo Đăng tôi phục thầy lắm, nhưng sau này lớn lên, làm Phật sự và có được ít nhiều hiểu biết (nơi đường đạo) rồi thì lại nghĩ rằng”: Thầy ở Sài Gòn không thì làm thế nào mà biết đến cái cảnh “Cao nhân nơi đầu núi” được.

Nay nhân đọc thơ của cố Hòa thượng Liên Du Vô Nhất Đại sư – Thích Thiền Tâm rồi thì Bảo Đăng tôi mới biết rằng: thế nào mới (thiệt là) một“Cao nhân nơi đầu núi” và “Cao nhân nơi thành thị” vậy). Bởi vì phải thiệt có ở tu chốn đầu non, rừng xa núi vắng qua nhiều năm dài, tháng rộng như cố Hòa thượng Thích Thiền Tâm đây thì mới thấu đạt được cái thanh tịnh của thân tâm mình như thế nào, rồi sau đó mới có thể dung hợp được tâm mình vào trong cảnh vật (tức là lý, sự dung hợp – Tâm là lý – Vật là sự) như ý của bài thơ sau:

Thong thả chốn đầu non,

Trăm hoa tợ phấn son.

Đàn trúc nghe réo rắt,

Thông già giọng véo von.

Ráng đỏ vừa trông vầng nhật lặn,

Kế lại nhìn xem bóng nguyệt tròn.

Thanh tịnh tấm lòng không tưởng nghĩ,

Sắc, tài, danh, lợi, cháu cùng con.


Liên Du Vô Nhất

Quả đúng là một vị tôn sư đầy đủ thật tài, thật hạnh, ngôn hành tương ứng chẳng có trái nhau. Xứng đáng với hai chữ “Hiền Tăng” mà được mọi người tôn xưng (cho cố Hòa thượng) trong thời buổi cận đại này.

Qua thi ý thanh cao, thoát tục của các bài thơ trên, ta nhận thấy quả thật thân, tâm của cố Hòa thượng sau những năm tháng dài ẩn tu nơi miền Lan nhã này đã được hoàn toàn thanh tịnh.

Sách có câu rằng:

- “Xem thi văn cũng có thể biết được tánh con người”.

Trường hợp của cố Hòa thượngđây cũng thế. Sự thanh tịnh trong nội tâm ngài đã được bộc lộ ra một cách rõ ràng ở nơi thi tứ, mà nếu ai là người tinh tế và “biết xem thơ” ắt nhiên không sao nén được những tiếng chắc lưỡi khen vùi qua các áng thi văn tuyệt vời và rất ư là “A lan nhã” này vậy.

- Trong kinh “Đại Bảo Tích”, Phẩm Tam tụ luật nghi, Phật cũng có bảo cùng với ngài Ma Ha Ca Diếp rằng:

Đời vị lai có Tỳ kheo chúng,
Lòng vội vàng, nhiều giận nhiều hờn.
Bức não người chơn chánh xuất gia,
Đã phát tâm Bồ đề vô thượng.
Đây là hạng đáng kinh, đáng sợ,
Bài bác luôn kinh điển đại thừa.
Không có lòng lãnh thọ, kính tin,

Giáo pháp của Thích Ca Văn Phật.
Họ giận hờn cùng nhau ganh ghét,
Đối với nhau làm những khổ nàn.
Lại rêu rao bày lỗi của nhau,
Tiếng xấu xa truyền lan khắp chỗ.
Đem việc xấu cáo vu người khác,
Lỗi của mình thời thẹn giấu che.

Người hiền lành thế yếu, ít người,
Kẻ tà ác chúng đông thế mạnh.
Thấy như thế biết chánh pháp suy,
Nên người ác thêm nhiều thế lực.
Những đệ tử đáng thương của Phật,

Chính chi cho các Thiện Tỳ kheo.
Phải dắt nhau tìm chỗ, tìm nơi,
Lánh kẻ ác ở nơi an ổn” …

Do vì biết như vậy và bằng vào một thân tâm minh tịnh cùng với sự hiểu biết sâu xa do trí huệ phát sanh sau những năm dài nhập thất, tịnh tu nơi miền thanh vắng, ngài thấy rất rõ ràng rằng:

- Kể từ nay cuộc đời còn lại của ta ắt sẽ phải chịu thêm ít nhiều giông tố, sống gió nữa. Cái câu “Còn chút nghiệp phải mang” mà Phật dạy năm xưa, nay nó đã bắt đầu lố dạng lên, và le lói ở cuối chân trời rồi. (Và quả thật như vậy,sau đó ít lâu ngài bị không biết bao nhiêu là những sự bằm dập, nhục nhằn – khó tả cho hết được – cũng bắt nguồn từ các sự ganh tị, giành giựt uy tín, ảnh hưởng và lợi danh trong hàng môn đệ với nhau mà sanh ra hết).

Ta đã từ bỏ hết các chức vị, vinh dự mà Giáo hội trao cho ta cùng với các sự cung kính, cúng dường từ nơi các hành Phật tử để về ẩn cư tu niệm tại miền rừng núi này rồi. Đời ta còn lại không lâu, ta nay đâu có cần chi trong vòng trần tục, lợi danh này nữa.

Ngài buồn lắm và ngài muốn bế quan, nhập thất trở lại như xưa qua ý của bài thơ sau:

Giấc hòe tỉnh ngẫm suy cuộc thế,
Bóng nguyệt ngân (1) đổ xế cành ngô.
Bồng tiên cảnh đẹp mơ hồ,
Niềm nhân sự ngẩn ngơ sanh khái cảm.
Tri âm ảnh tuyệt linh cầm đoạn,
Vân tự chung hồi lạc quốc du.
Lắng chuông khuya mà quyết chí tiềm tu,
Tưởng sen nở thiên thu miền Cực lạc.
Vùng ngũ trược cõi trời, người đổi khác,
Chưa vô sinh e dễ lạc mê trần.
Bâng khuâng bể giác non thần.
Liên Du, Vô Nhất.
Thích Thiền Tâm.
Ghi chú:

(1) Bóng nguyệt ngân: Ý nói ánh trăng trắng sáng cũng như màu bạc vậy.

(Để chư Phật tử, đạo hữu rõ thêm về ý nghĩa của bài thơ tuyệt vời này. Bảo Đăng tôi xin lược ý như sau:

- Câu 1và 2 ý nói: Nửa đêm thức giấc, ngồi yên một mình mà ngẫm nghĩ và suy xét lại về những lẽ thịnh, suy, thành, bại, v.v… của cuộc đời này (và của đời mình nữa), miên man chìm trong các sự ngẫm xét đó, đến chừng giật mình lại ngó ra ngoài sân thì ánh trăng bàng bạc đã xế bóng (tức là gần sáng) khỏi ngọn đông rồi (tức là cây ngô đồng).

- Câu 3 và 4 ý nói: Nhìn ra bên ngoài, từ các cây cối, hoa cỏ v.v... dưới ánh trăng khuya thanh vắng (như lòng ta thanh vắng) ảnh hiện ra vẻ đẹp mơ hồ như một cảnh thần tiên, rồi bỗng chợt nghĩ đến tình đời đen bạc, tình đạo (đời nay) chua cay, lòng tự nhiên thấy ngẩn ngơ và bùi ngùi cảm khái cho thế thái nhân tình.

- Câu 5 và 6 ý nói: Tất cả những gì làm bận lòng ta như các người quen, các ước vọng v.v… ta đã và sẽ chặt đứt cùng đập gãy hết. Lắng nghe tiếng chuông chùa từ xa vọng lại mà tưởng chừng như hồn mình đang bay về nơi Cực lạc cõi trời Tây.

- Câu 7 và 8 ý nói: Lắng nghe tiếng chuông khuya trầm bổng, thánh thoát vang lên như thế mà lòng ta càng thêm quyết chí niềm tu (ẩn tu). Mơ tưởng một ngày nào kia sẽ được theo Phật về miền Cực lạc dự vào trong chín phẩm tòa sen vàng.

- Câu 9 và 10 ý nói: Cõi ta bà đầy đủ ngũ trược (ác thế) này, tâm tính con người hung dữ, ác độc (quá) khác hẳn với tâm của các bậc chân tăng, hiền thánh khi xưa – Ta nay là phàm tăng chưa chứng đắc được (vô sinh nhẫn lực) nếu như không sớm nhập thất lại e sẽ dễ bị lạc luôn vào trong chốn mê trần. Càng nghĩ lòng càng thêm thấy bâng khuâng, muốn xả bỏ hết tất cả để nhập vào trong biến giác, non thần nơi Phật quốc mà thôi.

Do vì thấy, nghe, nhận chịu (nhiều nỗi nhục nhằn) và cảm nghĩ như thế cho nên vào cuối năm 1971, ngài mới tuyển chọn ra từ trong các học chủng (chư tăng đang nương ở tu học tại tu viện và trong đạo tràng) được vài vị tương đối “có tâm” hơn một chút, giao cho trách nhiệm trụ trì Hương Nghiêm Tịnh Viện và trông nom Tịnh thất Hương Quang để ngài bế quan, nhập thất tịnh tu trở lại (cho hợp với tâm nguyện của mình).

Kế tiếp sau đó ngài trở vào nhập thất lại tại Tịnh xứ Phương Liên.

http://tinhdo.net/danh-tang-cu-si-ti...eptheo?start=2
__________________
Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
Có thể trở thành bậc đại thông gia, nhưng liễu sanh thoát tử đã trở thành vô vọng rồi!
http://www.niemphat.net/
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
cũ 03-11-2009, 05:32 PM
gioidinhhue's Avatar
gioidinhhue gioidinhhue đã offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gởi: 370
Cảm ơn: 8
Đã cảm ơn 27 lần trong 25 bài
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới gioidinhhue
Mặc định Ðề: Những bài thơ tuyệt tác của Hòa Thượng Thiền Tâm

Nhờ biết được như vậy và cũng nhờ đến lời Phật dạy khi xưa (trong giấc mộng) là:

Liên Hương thơm sực nức,
Còn chút nghiệp phải mang

nên ngài cũng biết rằng đây là chút ít dư nghiệp của mình còn sót lại (trong tiền kiếp) vì thế mà hơn bao giờ hết tâm ngài vẫn cảm thấy tự tại, an vui, mặc cho tình đời đổi thay dâu bể.

Ngài có một bài thơ tỏ ý mình như sau:

Bao nhiêu tuổi, biết bấy nhiêu nơi,
Dở dở, hay hay ở với đời.
Nỡ giận hờn chi cho mệt dạ,
Tránh tranh đua miệng đỡ hao hơi.
Thế nhân suy tính ngàn muôn lối,
Nhưng tính sao hơn được với Trời.

Chán biết nhân tình là tệ bạc,
Cũng trò, cũng chuyện cũng cười chơi!

Vô Nhất
Thích Thiền Tâm

Qua bài thơ này ta thấy mến thương và kính phục ngài rất nhiều. Nguyện cầu cho các bậc hiền tăng khác trong thời buổi mạt đạo này lúc nào cũng giữ được tâm mình an nhiên như cố hòa thượng vậy.

Tuy thế nhưng cũng có đôi lúc nào đó ngài nghĩ lại mà cảm thấy buồn cho phần số của mình, gây tạo chi cho nhiều túc nghiệp tiền khiên, nên hiện tại phải bị lãnh chịu không biết bao nhiêu là phong ba vùi dập gần suốt khoảng đời qua mà chợt thất chạnh lòng, qua ý thơ sau:

Sóng nghiệp xa đưa đến Đại Ninh,
Thị phi, thương ghét biết bao tình.
Lắm khi nhục nhã, lòng câm nín,
U uất khổ sầu cũng lặng thinh.

Thất nhỏ đêm ngày chuyên lễ niệm,
Sớm mõ, chiều chuông tiếng kệ kinh.
Nguyền mong Tam thánh trời Tây đến,
Đài kim rực chiếu ánh quang minh.
Và qua ý của đoạn thơ sau:

Ẩn tu nghĩ lại quảng đời nay,

Bao lớp gian truân nổi đọa đày.

Ẩn nhẫn trả xong tròn nghiệp trước,

Dấu hồng chuyện cũ tuyết mờ bay.

Vô Nhất
(Ẩn tu ngẫu vịnh)


Đại sư vì thấy có một ít quý vị tu Thiền bài bác pháp môn Tịnh độ qua nhiều điểm … ngài e rằng các Phật tử tu Tịnh độ sơ cơ bối rối, hoang mang rồi lâm vào trong cảnh phân biệt đây, kia, cao, thấp mà uổng phí đi thời giờ và công lao tu niệm nên ngài có bài thơ khai thị như sau:

Chốn cũ chân như lắm nẻo về,
Đường tuy khác lối vẫn đồng quê.
Trong THIỀN có TỊNH trời Lư lảnh,
Nơi TỊNH gồm THIỀN nước ĐỘNG KHÊ
Tiến bước nguồn tâm ngồi tuyệt sáng,
Quay nhìn bể tục ngát hương thê.
Bao giờ học kẻ cười hoa được,
Đem ý sen lành rải bến mê.


Đại khái như bài thơ sau đây (làm vào năm Tân Mùi 1990 được gởi ra từ trong tịnh thất cho một Phật tử ở phương xa về thăm):

Năm Mùi non nước một màu Tân,
Cánh én, cành mai đón chúa Xuân.
Đức mỏng đã cam bề ẩn dật,
Tài sơ vui với đạo thanh bần.

Xin tu theo Phật môn huyền diệu,
Chớ nghĩ phàm tăng chốn bạch vân.
Nếu có túc duyên rồi sẽ gặp,
Đừng lên mâu thất bận xa gần.
VÔ NHẤT
Thích Thiền Tâm

Kể từ nay về sau hàng tứ chúng học đạo gần xa khắp nơi không còn được dịp gặp gỡ ngài như khi xưa nữa, theo ý thơ sau đây:
Ẩn tu phương tiện mượn thi ngâm,
Thức ngộ mình, người khởi đạo tâm.
Đâu nghĩ hoa đào ra động bích,
Mà mong Lưu, Nguyễn ghé vào thăm (1)
Ghi chú:

(1) Lưu, Nguyễn tức là Lưu Thần, Nguyễn Triệu hai người thư sinh này tình cờ đi lạc vào động tiên ở núi Thiên thai và kết duyên cùng tiên nữ. Bài thơ này ý nói: Ngài không có ý cầu các việc quyền, danh, lợi, lạc của đời nên không mong cho có ai tới lui thăm viếng hết.

Lối vào Thiên thai tiên động nay đã khép kín lại rồi và Hòa thượng Đại Ninh Thích Thiền Tâm từ đây không còn xuất hiện ra (nơi trường đoạt lợi, tranh danh của người đời nay nữa), ngài quyết chí vãng sach về cõi Tây phương nơi kim đài thượng phẩm, qua ý thơ sau đây:

Sống chết thịnh suy lý vẫn thường,

Tuổi cao gần Phật bận chi thương.

Sen thanh thơm thoảng tòa kinh phạn,

Trăng bạc soi ngần mái tóc sương.

Phai khách viếng thăm, phai tục lụy,

Đậm câu trì niệm, đậm liên hương.

Nghìn tầm bặt dấu trâu người mất, (1)

Muôn trượng, đài kim ánh tỏ tường.
VÔ NHẤT
THÍCH THIỀN TÂM

Lần về Việt Nam sau này (kỳ hai) Bảo Đăng có “sưu tập” được một bài thơ tiễn cụ cố rời quê nhà để lên Đại Ninh như sau:
TIỄN CỤ RỜI QUÊ

Nương con về ẩn chốn am mây,
Cháu chít theo đưa cả một bầy.
Cụ bước lên đò “sang bỉ ngạn”,
Quê nhà vĩnh biệt kể từ đây.
Bà có mấy lời nay để lại:

(Các con nên gắng theo đường đạo)
Giấc mộng trần gian chớ đắp xây.

(Còn việc tu hành phải đắp xây)
Từ đó trở đi không gặp nữa,
Sắp sau hồn phách đáo trời TÂY

Trong hai lần về bên quê nhà, ngoài việc tìm kiếm các tài liệu cho quyển sách này ra, Bảo Đăng còn có “Sưu tập” được thêm các bài thơ dành cho cụ cố như sau:

KHEN CỤ CỐ GIÁC ÂN

Tánh người chơn chất lại hiền hòa,

Sanh một con trai khác hết nhà.

(Danh đức đời tôn là Phật sống)
Thiền Tâm, Vô Nhất đại sư ta.
Bốn mươi năm lẻ ngày đêm lễ,
“Con muốn về Tây” nguyện thiết tha.
Chín tám tuổi đời tâm trí tịnh,
Niệm Phật chào thầy, mẫu tử xa.


(Bài thơ này ý nói:

- Cụ cố tánh tình hiền đức, sanh ra một người con trai phi thường được đời tôn là Phật sống - Vô Nhất đại sư Thích Thiền Tâm - Cụ niệm Phật trên 40 năm ngày đêm đều cầu nguyện “Xin Phật rước con về Tây phương Cực lạc” - Năm 98 tuổi cụ niệm Phật và chào vĩnh biệt (cùng với) con mình mà nhắm mắt quy Tây).

Và lại còn có thêm một bài thơ khác nữa để phúng điếu lên cụ cố sau đây:

GIÁC ÂN CỤ CỐ NIỆM PHẬT QUY TÂY
GIÁC mình, giác cả chúng mê tình,
ÂN đức từ bi cứu vạn linh.
CỤ túc năm mươi thêm bốn tám,
CỐ sức tu hành trí vẫn minh.
NIỆM quá nửa đời không gián đoạn,
PHẬT rước con về, dạ quyết xin.
QUY mạng DI ĐÀ luôn khấn nguyện,
TÂY phương rày thoát kiếp phù sinh.


(Tám chữ đầu của tám câu thi trong bài thơ này hợp lại thành ra 8 chữ là:
GIÁC ÂN CỤ CỐ NIỆM PHẬT QUY TÂY

Và chúng con là các đệ tử, đồ tôn của cố Hòa thượng tôn sư ở Tucson, Arizona USA cũng xin chắp tay kính tiễn cụ cố về nơi An dưỡng).

Bảo Đăng tôi cũng có sưu tập được thêm các bài thơ khác khen tặng cố Hòa thượng về việc đã tiếp độ cho thân mẫu của mình được vãng sanh như sau:

KHEN HÒA THƯỢNG
NGƯỜI CON CÓ HIẾU.


Báo đáp sanh thành, dưỡng dục ơn,

THIỀN TÂM, VÔ NHẤT mấy ai hơn.

Khuyến dắt song đường tâm đạo phát.

Niệm Phật A Di chí chẳng sờn.


Phương liên rước mẹ về An dưỡng,

Một sớm chào thầy đáo cõi chơn.

Nên hương kính lễ khen Hòa thượng,

Đạt đạo hiền tăng hiếu tử nhơn.

lành vậy thay,

Hòa thượng thật đúng là chơn hiếu tử. Là Phật tử tu học đạo mầu giải thoát, ta há lòng nào mà không noi theo gương đó hay sao?

http://tinhdo.net/danh-tang-cu-si-ti...eptheo?start=4
__________________
Đã muốn liễu sanh tử ngay trong đời này thì phải giữ vẹn luân thường, trọn hết bổn phận, dứt lòng tà, giữ lòng thành, đừng làm các điều ác, vâng giữ các điều lành, thật sự vì sanh tử phát Bồ Đề tâm, dùng tín nguyện sâu trì danh hiệu Phật.(Ấn Quang Đại Sư)
Có thể trở thành bậc đại thông gia, nhưng liễu sanh thoát tử đã trở thành vô vọng rồi!
http://www.niemphat.net/
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
cũ 20-01-2010, 08:38 PM
hoa rơi cửa phật's Avatar
hoa rơi cửa phật hoa rơi cửa phật đã offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Jan 2010
Bài gởi: 5
Cảm ơn: 0
Đã cảm ơn 0 lần trong 0 bài
Mặc định Ðề: Những bài thơ tuyệt tác của Hòa Thượng Thiền Tâm

xin cảm ơn
Khuyến dắt song đường tâm đạo phát.

Niệm Phật A Di chí chẳng sờn.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể gửi các chủ đề mới
Bạn không thể gởi trả lời
Bạn không thể gởi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến

 

-->
Múi giờ GMT + 7. Hiện tại là 04:54 AM.
Powered by: vBulletin v3.7.2 Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
Skin ripped by minhquan8338 & teen9xpro - VietvbbTeam™