Chúng ta phải tự ý thức rằng với tinh thần tu Phật thì sự nỗ lực hành trì ở mỗi cá nhân mới là thiết yếu. Tu Phật không hạn cuộc ở thời gian, ngày nào cũng là ngày hạ, giờ nào cũng là an cư …. Có như thế thì một đời xuất gia học Phật mới tròn đầy ý nghĩa.
1 -Thầy giảng Luật vào lớp. Giờ học đầu tiên của niên khoá mới bắt đầu. “Đây là điều hy hữu”. Thầy lặp lại nhiều lần như vậy. Vì rằng, theo Thầy, đối với lớp CĐPH nói riêng, trường TCPH nói chung, đã mấy khoá rồi bộ môn Luật chưa lần được “mở màn” đầu tiên. Dù vô tình hay cố ý thì đó cũng là điều hy hữu. Cho nên, ngay từ bây giờ chúng ta hãy nghiêm túc nhìn lại mình để khắc phục những khiếm khuyết về giới luật.
Nói tới giới luật thì thường là chúng ta hay liên tưởng tới sự “khô khan” và nặng phần thân giáo. Nhất là hàng Tăng sĩ trẻ chúng ta lâu nay đã xem nhẹ. Nghĩ cũng lạ, giới luật là mạng mạch của Phật pháp, là nền tảng của sự tu hành để duy trì mối Đạo mà chúng ta chẳng quan tâm. Chúng ta coi thường “gương báu sáng” mà một hành giả tu Phật rất cần thì thử hỏi chúng ta đang là ai đây chứ? ...
Mong rằng từ nay trở đi, những người nghiêm trì tịnh giới sẽ không như lá mùa thu nữa. Dẫu trên “đường tu cũng lắm chông gai khó lường”, chúng ta chưa thấu suốt được Phật lý thì bên thềm cửa Đạo, chúng ta vẫn là chân thật tu hành.
2 -Hôm qua, cùng người huynh đệ ngồi xem cuốn phim nói về Sư ông Trúc Lâm “Đi Tìm Dấu Vết Tây Thiên”, tự dưng tôi nghe lòng ấm lại. Phải chăng hình ảnh của bậc chân tu khả kính nhưSư ông đã lần nữa khắc sâu vào tâm trí tôi bức chân dung hoàn mỹ? Để rồi niềm quy ngưỡng đó đọng lại trong tôi một sự hướng về. Đối với công hạnh của Sư ông, văn tự ngữ ngôn thực khó mà diễn đạt cho hết.
Đã bao năm qua, với tâm nguyện tìm về chốn Tổ, Sư ông đã âm thầm và bền bỉ thực hiện thành công những chuyến về nguồn, thành tựu nhiều phật sự lớn.
Và lần này cũng thế, khi tuổi đã ngoài tám mươi mà Sư ông nào có ngần ngại gìsức già mỏi mệt. Ngàivẫn lội suối trèo non hầu nhận diện rõ ràng gốc tích của nền Phật giáo nước nhà … Trong khi đó, chúng ta lại mặc nhiên an dưỡng, sống hưởng thụ cá nhân, phung phí tuổi trẻ một cách vô bổ vào những ham mê trần tục. Chúng ta ưa nói mà chẳng thích làm. Thật là hổ thẹn.
3 - Trời đổ mưa. Những cơn mưa đầu mùa vẫn thường hay bất chợt và thưa thớt. Cơn mưa báo hiệu một mùa hè đã đến, mùa kiết hạ an cư.
Hàng năm, cứ đến mùa này là hàng Tăng sĩ phật giáo tập trung lại ở yên một chỗ trong ba thángsống chung hoà hợp. Ngày ngày cùng học, cùng tu, cùng khuyên nhắc nhau thanh lọc thân tâm, cải tạo ruộng phướchầu có chút tưlương tiến tu trên đường giải thoát. Đây là truyền thống quý báu của đạo Phật.
Tuy nhiên, không phải chỉ khi “nhập hạ” chúng ta mới tu, lúc “giải hạ” rồi thì cứ mặc tình buông lung sống sao cũng được. Chúng ta phải tự ý thức rằng với tinh thần tu Phật thì sự nỗ lực hành trì ở mỗi cá nhân mới là thiết yếu. Tu Phật không hạn cuộc ở thời gian, ngày nào cũng là ngày hạ, giờ nào cũng là an cư …. Có như thế thì một đời xuất gia học Phật mới tròn đầy ý nghĩa.
… Mà này, bạn có nghe chăng! ... Ngoài kia mưa đến chậm. Nhưng không vì thế mà hạ không về. Hạ vẫn về nơi chùm hoa phượng vĩ, trong tiếng ve ngân nga …
Và bên kia làng sen thơm mát, có nhiều hạ trường đang ngược gió đưa hương.
“Hương các loại hoa thơm
Không ngược bay chiều gió
Nhưng hương người đức hạnh
Ngược gió khắp tung bay
Chỉ có bật chân nhân
Toả khắp mọi phương trời”
(PC 54)
Vậy chúng ta hãy sẽ là hương bay ngược gió bạn ơi!