Thầy, vẫn với dáng người hiền hòa và điềm đạm đang ngồi xếp từng chiếc lồng đèn, soạn từng cuốn vở, cây bút và kèm theo những cái bánh trung thu. Mấy bữa nay Thầy đang chuẩn bị một chương trình trung thu cho bọn trẻ xóm này.
Một mùa trung thu nữa lại về. Cái không khí man mát của làn gió dịu nhẹ, cái khung cảnh dịu dàng hơi pha chút đượm buồn của đất trời vào thu cùng với đây đó tiếng trống múa lân rộn rã hòa cùng tiếng bọn trẻ con rước đèn đêm trăng rằm càng làm cho ai đó với khoảnh khắc quay quắt của cõi lòng nhớ thương về quê nhà, nhớ thương về những kỷ niệm của thời thơ ấu…
“Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh. Tết trung thu em rước đèn đi chơi. Em rước đèn đi khắp phố phường…”
Trung thu về. Giữa nơi phố thị ồn ào khói bụi này còn mấy ai được nghe tiếng hát của bọn trẻ đêm trăng rằm, mấy ai thấy được hình ảnh của một đêm rước đèn dưới ánh trăng tròn? Có mấy ai?
Tạm lánh mình khỏi những con đường, dãy phố náo nhiệt với tấp nập người qua lại, tôi tìm về một nơi thanh bình, vắng lặng để khuây khỏa tâm hồn, để tìm lại chút gì đó của một mùa thu mà tôi đang kiếm tìm…
Thầy, vẫn với dáng người hiền hòa và điềm đạm đang ngồi xếp từng chiếc lồng đèn, soạn từng cuốn vở, cây bút và kèm theo những cái bánh trung thu. Mấy bữa nay Thầy đang chuẩn bị một chương trình trung thu cho bọn trẻ xóm này. Từng phần quà được Thầy xếp ngay ngắn, gói thật cẩn thận và tỉ mỉ như muốn gói trọn cả tình thương của Thầy vào trong đó. Cũng là ở TPHCM nhưng trung thu ở đây không giống như trung thu ở giữa lòng thành phố. Bởi nó không có những đoàn lân, không có trống, không có ông địa và không có những chiếc lồng đèn nhạc mà chỉ có tiếng ríu rít của bọn trẻ. Đứa nào cũng “Thầy ơi! Thầy ơi!”. Chúng bao quanh Thầy, quấn quít lấy Thầy, mân mê với những món quà trung thu trên tay. Những chiếc lồng đèn đủ hình dáng với những ngọn nến lung linh kèm theo ánh mắt ngây thơ của lũ trẻ, chúng muốn nói lời cảm ơn đến Thầy. Cảm ơn những món quà chúng đang nâng niu trên tay, cảm ơn vì Thầy đã mang đến cho chúng những phút giây thật thoải mái, yên bình trong tâm hồn. Bọn trẻ đang đón nhận một mùa trung thu trong tình yêu thương ấm áp tình đạo vị của Thầy, mùa trung thu mà chúng sẽ không bao giờ quên được ở Hoa Linh Thoại thất. Thầy dạy cho chúng những bài hát đêm trăng rằm, kể chuyện cho chúng nghe về chú Cuội và chị Hằng Nga. Thầy trò cười! Tiếng cười rộn rã dưới ánh trăng của đêm rằm.
Trăng lên… Ánh trăng bao trùm lên vạn vật, như dòng sữa ngọt ngào rót xuống trần gian phủ lấy khắp cõi hư vô. Ánh trăng hiền hòa như chính tình yêu thương của Thầy dành cho bọn trẻ nơi đây. Trải lòng mình với đêm trăng rằm giữa không gian bất tận, ta tận hưởng một đêm thu dịu dàng, một mùa thu không hối hả, ánh sáng đã phủ đầy hư vô cũng như tình yêu thương của Thầy đã tràn ngập trong lòng của lũ trẻ.
TỊNH HẠNH