Thầy ở lại, giữ vững mái chèo làm thiên chức của người đưa đò chở khách sang sông. Chiều trên bến người xuôi ngược đón đưa, “Dòng sông vắng bây giờ gió mưa, còn ai nhớ ai quên con đò xưa?”. Ông lái đò vẫn một mực chèo đò … lặng lẽ … Dòng sông vẫn cứ trôi …
Có ai chẳng một lần băn khoăn trước cuộc sống, chẳng một lần bối rối ngại ngùng trước con đường định hướng của tương lai và có ai hơn một lần thắp sáng ngọn đèn hy vọng – hy vọng vươn tới chân trời Chân – Thiện – Mỹ. Dù đã đi qua hay còn đang bước tới, thế nhưng có mấy ai quay lại bến nước xưa, con đò cũ thăm lại người lái đò ngày nào đưa khách sang sông…
Khách sang sông ít nhiều in đậm trong ký ức bao lời chứa chan ân tình, nhưng pháp âm đã dệt thành lời ca – lời ca với bao niềm hoài vọng. “Đôi chân ta đi sông còn ở lại”, lời Thầy còn đó, chan hòa cùng ánh nắng, vàng óng bên từng bước chân lữ khách như chấp cánh cho những chú chim nhỏ bay vào vùng trời bao la vô tận.
Ôi! Có những lúc lặng thầm, vầng trán Thầy đã hằn sâu bao nếp nhăn, con thơ ngây làm sao hiểu nổi. Để rồi thời gian đi qua, khi con nhận ra bài học đầu tiên con đã hiểu, lời giải đáp không còn là một ẩn số mà là cả một tấm lòng quảng đại bao la.
Kính lễ Thầy! Người đã chỉ dạy cho con bài học làm người, hướng dẫn cho con khai tâm mở trí, dắt dẫn con trên hành trình mê lộ của kiếp người. Thầy cho con nguồn sáng quay về chân tâm. Thầy là chiếc gương phản chiếu ánh sáng chân lý soi rọi đến những chỗ tối tăm trong tâm hồn con. Người đã thắp sáng trong con một niềm tin mạnh mẽ, hướng con vào cuộc sống thánh thiện giữa kiếp nhân sinh bởi vì Người đã đặt nơi chúng con một niềm tin hi vọng “Truyền đăng tục diệm”. Thầy đã dốc hết tâm trí truyền cho con cả tài lẫn đức, đó chính là mỗi chuyến đò – chuyến đò “Ðáo bỉ ngạn” - mà Thầy là ông chèo đò không biết mỏi mệt.
Cứ thế, từ lớp đầu xanh này đến lớp đầu xanh khác, lòng pháp đã in sâu hình bóng Thầy trong bao năm tháng “qua sông về sông”. Mưa nắng đã làm bạc phai mái đầu, mái tóc đã điểm sương, nhưng tình yêu thương của thầy vẫn mãi vằng vặc như vầng trăng sáng tỏ. Cứ thế và cứ thế … Giờ đây, bước chân lữ khách vẫn mãi dặm trường sương gió, bụi thời gian đã làm phai mờ năm tháng, nhưng Thầy vẫn mãi dấng thân nối tiếp những bước trưởng thành của thế hệ mai sau. Dẫu biết rằng:
“Mượn chỉ đưa diều lên khỏi gió,
Buông thuyền khi khách đã sang sông”
Thầy ở lại, giữ vững mái chèo làm thiên chức của người đưa đò chở khách sang sông. Chiều trên bến người xuôi ngược đón đưa, “Dòng sông vắng bây giờ gió mưa, còn ai nhớ ai quên con đò xưa?”. Ông lái đò vẫn một mực chèo đò … lặng lẽ … Dòng sông vẫn cứ trôi …
Thích Nữ Liên Viên
Khoa Anh Văn Phật Pháp khoá 8
(Giải nhì cuộc thi viết văn nhân ngày 20/11 tại Học viện Phật giáo)