Thơ - Văn mới cập nhật
Nổi Niềm
Chùm thơ Thiếu nhi, chủ đề làng quê của Vũ Xuân Quản
Dấu chấm than!
Mẹ tôi
Đường về Linh Thứu
Hội Thanh bình trong mơ
Ý Sống
Nhẫn nhục
Bài thơ cảnh tỉnh
Tiếng chuông trong đêm khuya
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
11:56, Monday.November 24 2014
Vẽ chân dung người
 
Nếu bức họa như thế được tàng trữ nơi thư viện, thì nó sẽ sống mãi với thời gian như bức tranh Mona Lisa.
Mới gặp, chân dung được vẽ đơn giản nhưng đầy màu sắc huyền thoại. Nếu hoàn cảnh không cho phép thường xuyên gặp, thì bức họa qua nỗi nhớ được thêm đôi chi tiết sắc nét những màu rực rỡ. Nếu tình cờ một ai trông thấy, cho rằng, bức họa không giống người thật, vì được cho thêm nhiều màu sắc quá.
Chắc hẳn bạn không bằng lòng khi nghe như thế, bởi giây phút này mọi điều trong mắt bạn vẫn còn rất thật. Tôi cũng thế.
Nếu bức họa như thế được tàng trữ nơi thư viện, thì nó sẽ sống mãi với thời gian như bức tranh Mona Lisa.
Tôi không biết đó là điều nên chúc mừng hay như thế nào.
Tiếc thay đời sống những bức chân dung chúng ta phác họa không tồn tại lâu thế, bởi những lần gặp gỡ sau đó, chúng ta thay đổi đôi chi tiết cho phù hợp với cái gọi là “nhận định”. Có những bức họa tuyệt vời, tôi đã bỏ đi, không bao giờ muốn nhìn nhận rằng mình đã có lần phác họa chân dung một người như thế, và không muốn chính tay mình xóa bỏ những nét đẹp trên đó.
Chối bỏ tác phẩm mình, tức chối bỏ luôn chính mình. Cái ngày hôm qua, tôi cho rằng tôi lầm lẫn, nhưng ngày hôm nay, bạn vẫn thấy tôi tiếp tục lầm lẫn như đã từng lầm lẫn sau mỗi bức phác họa chân dung.
Vậy mà bây giờ tôi vẫn đang phác họa chân dung một người, tôi ngắm nhìn tác phẩm của mình, những bài học quá khứ nhắc nhở, nhưng bức họa đẹp như buổi chiều thu lá đổi màu rực rỡ, nó khiến tôi khó mà chấp nhận rằng tôi phác họa không đúng màu sắc.
Bạn tôi nói, “rồi sư huynh cũng sẽ ngỡ ngàng mà thấy mình đã đóng cửa mà vẽ bầu trời cho xem. Mở ra thì bầu trời đâu giống bức họa mà sư huynh đã giữ một cách trân trọng lâu nay”.
Chiều nay trời chuyển mưa vần vũ, mây đen ở chân trời kia, nó không giống bức tranh tươi sáng của tôi. Nhưng nếu là sáng mai tôi mới ở cửa nhìn thì sao? Chắc là không giống hệt lắm, nhưng không quá tương phản như giờ phút này.
Bức tranh tôi đang để trước bàn làm việc, có một nụ cười hồn nhiên, đôi mắt nhìn trong sáng. Chỉ mong đừng bao giờ thấy toan tính nơi đôi mắt trong sáng kia, và những nụ cười mang màu sắc khác với màu sắc tôi đã vẽ.
Bạn tôi nói: “Sư huynh nghĩ là không bao giờ chỉnh sửa lại bức họa này à?” Có lẽ bạn tôi e rằng nhìn thấy tôi hất tung cọ màu, nằm phủ phục trên sàn nhà, bên cạnh bức tranh gần như hòan mĩ, bởi nó hoàn mĩ quá nên chỉ còn là một điều để kể trong quá khứ mà thôi.
Tôi nhìn bức họa và bảo “người ta nói trong bức họa chỗ khó nhất là khoảng trống”. Đúng vậy, nếu thiếu khỏang trống để thở đó, bức tranh sẽ dầy đặc như tâm rối ren đủ màu sắc cuộc đời. Nhưng nếu khoảng trống chừa không đúng thì bức tranh bời rời. Một bức tranh nhiều khoảng trống mà đẹp, là tuyệt tác của tâm.
Khoảng trống chừa trên bức tranh đó là khoảng tự do của đời bạn. Nếu chừa nhiều một chút, bức tranh mộc mạc nhìn vào dễ thiện cảm, như bức tranh đôi khi chỉ với một chiếc lá rơi, hay chỉ một vài nét chấm phá trên khỏang không gian bao la đó.
Có lần tôi nhận được món quà tặng cho một ngày lễ, với một dòng chữ chữ kèm theo “Sớm một tí, muộn một tí hay đúng ngày gì thì đối với bạn cũng không khác gì mấy. Nên những gì gởi đến bạn nó luôn thiệt sớm hay thiệt trễ gì đó… nó cứ thong dong đi, khi nào tới thì tới. Nó đã là “lễ” rồi, còn ngày tháng bên ngòai “lễ” chưa, nó không cần biết. Cảm ơn bạn cho nó một không gian rộng, để nó thong thả đi và đến…”
Tôi đã định kết thúc bài viết ngay đây, nếu không tình cờ gặp một đoạn ngữ lục của thiền sư Bắc Lan Nhượng, Giang Tây[*]. Mời bạn đọc thay lời kết.
Trưởng lão Lượng hỏi: “Nghe nói sư huynh vẽ được chân dung tiên sinh, xin cho mượn chiêm ngưỡng.”
Sư lấy hai tay đấm ngực để chỉ. Trưởng lão Lượng liền lễ bái.
Sư bảo: “Chớ lễ! Chớ lễ!”
Lượng nói: “Sư huynh lầm rồi, tôi đâu có lễ Sư huynh.”
Sư nói: “Ông lễ bức chân dung tiên sư đó ư!”
Lượng nói: “Vậy sao lại bảo đừng lễ”
Sư nói: “Đâu từng lầm!”
QUÁN KHÔNG


[*] Ngũ Đăng Hội Nguyên, Q3
Các bài viết phản hồi
GỬI Ý KIẾN ĐỘC GIẢ
Họ Tên :
Email :
Tiêu đề
Nội dung :
 
Các tin tức khác
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Ước mong của Á khôi 1 ĐH KHXH&NV trong năm Nhâm Thìn
Việt Trinh: ‘Xin cảm ơn thói đời cay nghiệt’
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2014
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này