|
Tình biển
Thiện duyên con đến cửa thiền
Mênh mông tình mẹ là miền trăng trong.
Tiễn con vào đời nỗi nhớ cứ chơi vơi.
Đường muôn lối ngựa xe và cát bụi.
Bao năm học trường đời con rong ruỗi
Nhiều mê lầm và trăm nỗi xót xa
Con say sưa trong duyên thắm mặn mà
Con buồn tủi lợi danh chưa kịp đến
Con vật vã ái hà như đem tối
Ngơ ngẩn mình một chút phận nhỏ nhoi
Dứt trần duyên khi đã hết mặn mòi
Tìm pháp Phật khi nghiệp tình đoạn dứt
Mẹ sinh con nhưng mẹ tin nghiệp lực
Mẹ nguyên cầu con đoạn dứt vô minh
Sẽ tìm về đất Phật thoát tử sinh
Đem từ ái vỗ về bao thống khổ
Cuộc đời đẹp là ban vui đúng chỗ
Được hiểu nhiều những đạo lý cao siêu
Hãy để tâm an ổn rỗng rang nhiều
Để thấu suốt nhiệm mầu không vọng động
Trí tuê sáng rạng ngời thôi mơ mộng
Con nương về đất Tịnh bỏ niềm riêng
Dẫu xa con nhưng mẹ chẳng ưu phiền
Bởi mẹ hiểu chân tâm là nguồn sáng
Hương- Trà
|