|
Bông hoa tím dại bên đường
Lẫn trong đám cỏ tỏa hương dịu dàng
Không gian im vắng nhẹ nhàng
Thoảng nghe đâu đó khẽ khàng chuông ngân
Cuộc đời như thể phù vân
Sớm còn tối mất xoay vần đảo điên
Người đời chẳng sợ nghiệp duyên
Đến khi gặt quả ưu phiền khổ đau
Vô minh chẳng hiểu vì sao
Bởi gây lầm lỗi cho nhau đoạn trường
Sự đời ngẫm nghĩ mà thương
Thế gian lắm nỗi vô thường nghịch duyên
Xin cho một chút hương Thiền
Như bông hoa tím lặng yên bên đường
Tuệ Minh Thái
|