|
CHÙA MỘT CỘT
---oOo---
Sừng sững trông như một đóa sen
Giữa nơi đô hội lắm bon chen
Hành lang trí huệ thông bờ giác
Hàng cột từ bi hướng cõi trên
Chánh điện trang nghiêm thơm tiếng Phật
Đạo tràng thanh tịnh ngát hương Thiền
Ngàn năm in bóng hồ trong vắt
Cát bụi trần ai khó ố hoen.
Cát bụi trần ai khó ố hoen.
Cửa Không thông thoáng chẳng cài then
Dìu người tham ái lìa mê vọng
Giúp chúng vô minh thấy ánh đèn
Nếu muốn tìm về nguồn cội cũ
Đừng nương theo dấu lối đi quen
Ta bà thế giới dù xa rộng
Ngoảnh mặt nhìn sang thấy Giác Viên.
VỀ ĐI THÔI
---oOo---
Chợt nghe lòng ham muốn
Tôi bỏ làng ra đi
Tìm người yêu lý tưởng
Cho thỏa mối tình si
Tôi băng rừng lội suối
Vượt qua bao thác ghềnh
Trèo đèo và leo núi
Chỉ thấy trời mông mênh
Chèo thuyền ra biển khơi
Đầy phong ba bão tố
Nước dâng trào sóng vỗ
Chiếc thuyền con chơi vơi
Đội mưa cùng nắng gió
Tôi lên vùng cao nguyên
Hy vọng em ở đó
Chốn bồng lai non tiên
Vẫn bóng chim tăm cá
Tôi lội về đồng bằng
Thân tâm đều mệt lã
Rã rời như tan băng
Suốt bốn phương tám hướng
Qua mấy cuộc bể dâu
Hỡi người yêu lý tưởng!
Bây giờ em ở đâu?
Chỉ còn chui xuống đất
Hoặc bay vút lên trời
Nhưng lòng không dám chắc
-Hãy quay về đi thôi!
-Ừ! Thôi về thì về!
Trên đường xưa lối cũ
Vẫn còn ánh trăng thề
Dịu dàng và quyến rũ
Vừa bước vào mái hiên
-Trời! Tôi chợt kêu lên
Em hiện ra trước mắt
Lộng lẫy như nàng tiên!
SAO NẮNG
---O---
Trưa hè nắng chói chan
Sao nắng khắp thế gian
Lung linh trong đáy mắt
Ngời ngợi mãi không tan
Tôi muốn gom sao nắng
Để viết thành câu thơ
Trong trời hay đáy mắt
Biết lấy đâu bây giờ?
NGỠ NGÀNG
---oOo---
Em ơi! Sao nỡ bỏ tôi
Ra đi biền biệt phương trời mênh mông
Nhớ em tôi ngóng tôi trông
Nào hay…em vẫn trong lòng của tôi.
TRƯƠNG HOÀNG MINH
|