|
Của trần thế khuyên ai hãy ngẫm
Danh mà chi, lợi lắm cũng mà chi..?
Bã công danh bọt nước có ra gì
Mùi phú quý như vần mây tan hiệp
Sang cho mấy cũng thì một kiếp
Giàu đến đâu cũng hưởng một đời
Cái tuổi xuân đeo đuổi kiếp con người
Tân tứ đại có chi mà làm chắc
Kìa sinh tử thấy liền trước mắt
Đám cô phần đa thị thiếu niên nhân
Cái thân này là cái giả thân
Nay còn đó mai đâu chắc được
Thêm nỗi bệnh , nỗi già thất phược
Sống trên đời sống được bao lâu?
Mới nay sinh .. kế đã bạc đầu
Rồi lại đến quan khâu một nấm
Nhứt đáng vô thường vạn sự hưu
Ở đời nương lấy tấc hơi
Hơi vừa dứt, cuộc đời ôi cũng dứt
Nào của cải vợ, chồng tài vật
Nhắm mắt rồi cũng nắm lấy tay không
Nghĩa tào khang có kẻ chẳng bến lòng
Đành cải tiết dạ mong (chồng, vợ ) khác
Bỏ con dại mặc cho đời hành phạt
Cái cuộc đời nghĩ thật nuồn tênh
Hết mê danh, mê lợi, mê tình
Ngẫm cuộc thế vui gì mà ham cảnh..?
Thà sớm khuya vui thú với nước non
Chiều lại niệm a di đà phật
Mong giải thoát tránh xa đường vật chất
Sở luân hồi yểm cửu với hành vi
Ở thế gian nhiều kẻ thị phi
Về cử phật từ bi hỷ xả
Qua bể khổ nương thuyền bát nhã...
|