|
Tôi không thể đền đáp cho em những gì em chờ đợi,
nên vạn lần xin lỗi niềm đau.
Tôi chỉ đem niềm đau tôi đang chịu mà cảm thông cho em ngàn nỗi muộn sầu.
Tôi đã chờ, chờ những tiếng reng điện thoại,
mà tận cùng vẫn biết chẳng gọi nhau.
Tôi đã đi tìm bóng mình trên núi thẳm,
mà thương tôi đời vốn bước chệch nhau.
Tôi mãi tìm ai ở nơi chân trời tím,
cũng như em đang chờ tôi nói một lời.
Trong cơn đau, tôi biết ai cũng vạn nỗi sầu,
đã không cùng nhịp làm sao mà gặp.
Tôi có những điều riêng không thể nói,
nên hiểu được em những nỗi mịt mù.
Nhưng có hiểu em chỉ để,
tự thương mình
từng ngày ngày im lặng.
Chắc là em cũng trăm nỗi chông chênh.
Tôi nhớ người, như em nhớ tôi,
tuy là điều bất khả.
Nhưng em còn được tôi hiểu nỗi đau.
Tôi gởi em trăm ngàn lời xin lỗi,
Nhịp chẳng cùng,
thì thôi đời chóng phôi pha..
Trần Quân
|