|
Có con suối nào chảy qua sa mạc,
có ốc đảo nào cho chúng ta tạm dừng chân,
tâm hồn sao khô cạn,
giọt nước cành dương mãi đợi chờ.
Quán tự tại,
em niệm hằng đêm,
nhưng sao tâm còn nổi sóng.
Bài tâm kinh đọc mãi đêm ngày,
nhưng chưa để thấm vào tâm một góc.
Xâu chuỗi em cầm đã nhẵn,
nhưng nước mắt chưa khô,
mỗi tiếng nam mô
còn trong tiếng nghẹn.
Này người em nhỏ,
em cũng là bồ tát hóa thân,
chỉ khi nào em chợt nhận,
hoa sen nở giữa tâm hồn.
|