|
An nhiên sống giữa đất trời,
Xa lìa hờn giận, ngậm ngùi, đau thương.
Trần gian là cảnh vấn vương,
Sầu, bi, khổ não nghẽn đường thoát ly.
“Ái tình” có nghĩa là chi,
Mà bao kẻ sĩ bước đi không đành?
Ta đây sống giữa bụi trần,
Như hoa sen nở giữa đầm quạnh hiu.
Trái tim cũng vẫn biết yêu,
Sắc thân “tứ đại” như bao nhiêu người.
Thế nhưng thấu rõ cuộc đời,
Vốn là giả huyễn như người mộng du;
Tựa như chiếc lá mùa thu;
Sương rơi mùa hạ; mây mù mùa đông;
Như trời vụt tắt cơn giông,
Mây tan, mưa tạnh, ánh hồng hiện minh…
Mở lòng thương tưởng chúng sinh,
“Vô minh” che đậy, “dục tình” kéo lôi!
Thời gian lặng lẻ dần trôi,
“Thất tình”, “lục dục” làm đôi bạn tình.
… “Vô minh” nối tiếp vô minh,
Đời đời, kiếp kiếp thọ sinh Ta Bà.
Chữ TÂM vẫn chữa nhận ra;
Chữ TÌNH đeo đuổi như là nam châm.
Nếu không lìa bỏ “dục tâm”,
Thất tình, lục dục-dao găm bên mình.
Mau mau lìa bỏ dục tình,
“Nam Kha giấc mộng” hiện hình cơn mê…
Tăng sinh: Quảng Cần
|