|
Ta về xứ Võ chiều xuân ấy
Nắng ngập đường đi đỏ đất trời
Bao ngày xa cách đầy nhung nhớ
Giây phút tương phùng bổng chốc trôi.
Ta về xứ Quảng chùa ta đó,
Đón một mùa xuân rạng đất trời
Mười năm xa chùa giờ gặp lại
Xuân đến trong lòng xuân bâng khuâng.
Ta về thăm Huế chiều xuân muộn
Ba mẹ anh em thật vui vầy.
Bạn bè xa lâu không người nhớ
Kinh kệ cầu an, cúng ông bà.
Ta đi chưa trọn mùa xuân chín
Ba chục xuân xanh đã thấy già
Tu hành sự nghiệp chưa chi cả
Chỉ nhớ trong lòng chữ Đức thôi.
Thông Tiên
|