|
Ôi ngọt ngào và đằm thắm biết bao,
Khi mình ở bên nhau, trong chuỗi ngày thơ ấu.
Em lặng lẽ nhìn tôi yêu dấu,
Tôi mỉm cười không nói lấy một câu.
Không nói gì nhưng lại hiểu lòng nhau,
Bao nỗi khổ niềm đau tôi trút cạn,
Em ôm lấy không một lời than oán,
Và nhẹ nhàng choàng cổ khẽ hôn tôi.
Rồi cũng có một chiều buồn bã, âm u.
Trời đổ mưa, cây me già buông lá,
Cành trúc lặng lờ trong gió hạ
Em thẩn thờ tựa cửa tiễn chân tôi.
Sơn Thắng ơi! Tuy không còn bên nhau,
Nhưng trong lòng tôi,
Em mãi là cô bé đáng yêu của thuở nào,
Em lặng lẽ, em trầm hùng, em đẹp đẽ.
Để ngay từ phút đầu tiên gặp gỡ,
Tôi yêu em và yêu mãi, đến bây giờ.
Xin cảm ơn em và mối tình em đã riêng trao,
Nó đã giúp anh vượt bao gian khó.
Ôi nhớ biết bao người em bé nhỏ,
Mộc mạc, vụng về mà hồn lại thanh cao.
Sơn Thắng ơi!
Dẫu vẫn biết:
“Hợp là nhân tan rã,
Trăng mọc đầy là sắp đến lúc tà,
Còn luyến lưu là nát lòng đau khổ,
Dứt ái rồi thì bờ giác không xa;
Vậy mà cứ ôm hoài hình bóng ấy,
Muốn vứt đi sao lại thấy chạnh lòng,
Tôi ra đi mà hồn luôn gửi lại,
Ở phương trời, Em có biết hay không?”
Minh Lợi
|