|
Mẹ là bụt, bụt diệu hiền,
Cho con điều ước nơi miền nhân gian.
Mẹ là vạn ánh trăng ngàn,
Soi bước con
giữa
lang thang
hành trình.
Mẹ là nắng ấm bình minh,
Sưởi lòng con
cõi
điêu linh
đắm chìm.
“Mẹ là hoa- bướm là tiên,
Con là bao nổi lụy phiền mẹ mang”.
Khi đau khổ, lúc hoang đàng,
Con luôn có mẹ diệu dàng chở che.
Khi chán nản, lúc đam mê.
Đâu ai bằng mẹ vổ về yêu thương.
Mẹ ơi! có một con đường,
Đường đời mẹ đã dặm trường nuôi con
“Nổi trôi đời mẹ héo hon
Trăm năm mẹ vẫn cô đơn phận này
Vôi nồng trong miếng trầu cay
Nắng sương bạc mái tóc gầy áo tơi”.
“Mẹ thương con nhất trên đời,
Như tình biển mặn, như lời sóng ru.
Người ơi! Dẩu đến ngàn thu,
Biển kia vẫn mặn, lời ru vẫn nồng”.
Trời cao đất rộng mênh mông,
Bể hồ lay láng sánh đồng dặm khơi
Mẹ là tất cả mẹ ơi!
Ngàn năm con vẫn trọn đời thương yêu.
TN. TRUNG THƯỜNG
|