|
HUYỄN HÓA
---oOo---
Tôi đi giữa trời xuân
Mưa bụi bay lất phất
Giăng mắc trên không trung
Rơi xuống đầu ngọn cỏ
Phản chiếu ánh nắng hồng
Thành hạt châu rực rỡ
Thành một chiếc cầu vồng
Bảy sắc màu sặc sỡ
Mưa tan nắng tắt
Lặng ngắt hư không
Tôi chợt nghe lòng
Lâng lâng tỉnh thức.
KIẾP NGƯỜI
---oOo---
Như trái ớt chín cây
Rụng rơi trên mặt đất
Thân rã tan thúi nát
Hạt vẫn còn nguyên đây
Sẽ tạo ra trái mới
Vẫn thơm mùi nồng cay
Nhưng không phải trái cũ
Chết chỉ là chuyển đổi
Theo nhân quả vần xoay.
HẠT BỤI TRẦN
---O---
Rãnh rỗi ngồi xem hạt bụi trần
Mới vừa lượm được ở ngoài sân
Tròn đầy cứng chắc như hòn cuội
Có phải nó là một hạt nhân?
Đừng đứng bên ngoài đoán phía trong
Cũng như “trông mặt bắt hình dong”
Làm sao biết những gì trong ấy
Có đúng như ta đã nghĩ không?
Hạt bụi làm nên bầu vũ trụ
Chẻ ra mới biết được nguồn cơn
Như lời Phật dạy ngàn năm trước
Đặc cứng bên ngoài, ruột trống trơn!
TIẾNG LÒNG
-----oOo-----
Đêm tàn sương rơi lành lạnh
Vàng võ trăng gieo bên thềm
Một mình ngồi nghe gió hát
Dặt dìu tình khúc “Không Tên”
Ẩn trong từng giai điệu nhạc
Miên man một nỗi sầu riêng
Ngôn ngữ tình yêu có khác
Nói không là đã có tên!
TỰ BẠCH
---oOo---
Cố gom đầy tri thức
Học kinh văn thuộc làu
Tôi siêng năng tu tập
Vẫn chưa thấy nhiệm mầu
Tôi hỏi một thiền sư*
Ngài cười, rung râu trắng
Chỉ vào tôi, nói thẳng
-Ngươi mới là Chân như!
-Kinh văn như phên dậu
Ngăn đường ra lối vào
Tri thức như bã đậu
Đã hết chất ngọt ngào
-Cố nhồi nhét đầy đầu
Như rơm cỏ loài trâu
Sáng ăn, chiều nhai lại
Có lợi ích gì đâu?
-Đừng tra hỏi tri thức
Đừng khám phá kinh văn
Chúng chẳng có chi hết
Cũng không biết nói năng
-Phải mau chóng từ bỏ
Quay nhìn vô bên trong
Tất cả đều ở đó
Khỏi tìm kiếm, đợi mong
-Quá khứ đã qua rồi
Tương lai chưa kịp đến
An vui trong hiện tại
Giây phút đẹp tuyệt vời
-Muốn phá ngã, kiến chấp
Hãy chọn con đường thiền
Đừng đi theo tri thức
Nó lừa ta, Ngài khuyên
Tôi bị lừa thảm hại
Không biết tự vượt rào
Như con trâu nhai lại
Nên cứ mãi là trâu
--------
*Thiền sư Osho trong “Không nước không trăng”
TỰ TÌNH
---oOo---
Bằng bờ môi ánh mắt
Lời yêu đương ngọt ngào
Dìu ta vào cõi mộng
Đưa ta đến bên nhau
Xa tôi, em thổn thức
Hình bóng ý trung nhân
Gần em, tôi rạo rực
Một thiên đường ái ân
Tôi yêu em tha thiết
Em cũng rất đậm đà
Trong tận cùng da diết
Tình yêu chưa giao thoa?
Tôi, mong manh làn gió
Em, tản mác mưa bay
Chơi đùa trên ngọn cỏ
Nhảy múa trong vườn cây
Khi trời quang mây tạnh
Cỏ cây thôi lắt lay
Gió mưa đều vắng bóng
Ôi! Tình yêu là đây!
NGẮM HOA ĐÀ LẠT
----oOo---
Đà Lạt ngàn hoa nở rợp đường
Khoe mình trong sắc nắng pha sương
Hương bay quấn quit chân du khách
Mỗi bước ta đi mỗi vấn vương
Hoa giúp cho đời bớt nhạt phai
Nhưng đừng thương tiếc đóa hoa rơi
Cũng đừng mong đợi hoa hàm tiếu
Đẹp nhất là khi hoa mãn khai.
HỒ THAN THỞ
---oOo---
Phong cảnh nơi đây thật điệu đàng
Trữ tình lãng mạn lẫn đoan trang
Thì ra trời đất không than thở
Chỉ tại con người thích thở than!
TRƯƠNG HOÀNG MINH
|