|
Anh !
người chiến sĩ tôi chưa từng biết mặt
không biết tên và cũng chẳng biết nơi
chỉ biết anh qua truyện kể thân thương
của người bạn đã cùng anh chiến đấu
...
Ngày 20 pháo địch ầm vang
anh lấy thân cản hậu
cho đồng đội mình vượt dậu qua sông
ngày 24, 25 súng vẫn nổ trên đầu
đồng đội quyết giữ thành phút cuối.
Vẫn anh
tiên phong làm mồi nhử địch
lội qua sông
... nước đỏ...
máu anh hùng...
Thế thắng rồi hỡi đồng đội ta ơi !
mau cướp lấy thời cơ giải phóng..
... người người qua sông...
đạn vẫn bay...
nước sông thêm đỏ
vì quê hương, các anh vẫn sáng niềm tin.
...
Giọt lệ nào không còn rơi trên mắt anh
anh không khóc được nữa
... vì không nhớ nổi bao lần mình đã khóc
nước mắt đâu còn... vì đồng đội thân yêu.
anh chỉ cho chúng tôi
ít ỏi những kỷ vật ngày xưa :
chiếc áo tơi ; mảnh thư quê rách nát
đôi dép râu loang lổ vết đạn thù...
anh dặn dò chúng tôi thật kỹ:
nếu dạo bước trong thành ta hãy
nhẹ chân thôi, bạn tôi vẫn nằm đây
trên sông kia máy chèo bơi thật khẽ
để bạn tôi đáy nước giấc an nồng
...
Một tấm lòng thành kính tri ân
thắp nén hương cho anh..
cầu thế giới không còn chiến tranh,
mong đất nước an bình mãi mãi.
Nguyện cho anh được về chốn yên lành
là hồn thiêng sông núi mãi nghìn năm.
|