|
Tôi đi giữa chốn nhân gian
Thong dong nhẹ bước ngập tràn niềm vui
Tâm tôi nay đã mở rồi
Thương em bé nhỏ sống đời quạnh hiu
Thương bà tuổi đã xế chiều
Vẫn còn bận rộn với nhiều lo toan
Thương đời lắm nỗi trái ngang
Mà sao ai vẫn mênh mang đắm chìm
Nào danh lợi nào chức quyền
Chỉ là mộng dệt ảo huyền nhiêu khê
Tôi từ lạc bến sông mê
Nay đà thức tỉnh quay về chân nguyên
Ai ơi xin nhớ đừng quên
Dừng tay gieo nghiệp muộn phiền lo chi
|