Từ “Thung lũng hoa vàng", gửi tặng các con thương yêu nhân mùa Vu Lan sắp về.
Ta đau đớn đến mấy tầng trời cao ngất
Ta mê lịm người trong từng mỗi lúc con xoay
Ta quên mất ta trong nỗi đau hung hãn đến tuyệt cùng
Từng phút một, ta sống với cơn đau
Và kéo dài suốt hai mươi bốn giờ tê đọng.
Ta chới với, bơ vơ, không biết nhờ ai níu giữ
Hộ giúp ta cơn đau buốt xé người
Ta cong lưng
Và oằn người chịu đựng
Chờ đến giờ con khóc tiếng đầu tiên.
Ta há miệng để hớp thêm sức mạnh
Nén dành hơi chờ lấy sức con ra
Máu đào rơi theo từng tiếng rên dài
Ta buốt điếng toàn thân
Trong khi con đang lách mình để tiến dần vào cuộc sống.
Ta mở hoát, lao đao
Ta bềnh bồng trong cơn đau quặn thắt
Bặt bặt dài, ta hao mõn dần ta
………………………..
Nước từ đâu?- Nước vỡ tung ào ạt
Và,.. ta nghe hun hút cái gì rơi….
Ồ, tiếng khóc…, phải không?
-Con của mẹ!
Tiếng sấm nào vang động ở tim ta
Giờ bình minh, Mặt Trời ta đã dậy
Ôi vô cùng,
Ta hạnh phúc là đây!
Trần Thị Ngọc Anh