THIỆN CĂN
Gốc rễ thiện, được vun xới trong quá khứ bởi nhiều nghiệp thiện lành.
“Sau Di Lặc ra đời,
Ba trường thuyết pháp độ người thiện căn.”
(Toàn Nhật)
“Thiện căn ở tại lòng ta.”
(Truyện Kiều)