|
BÁT VỌNG TƯỞNG
BÁT VỌNG TƯỞNG
Bát vọng tưởng là tám thứ vọng tưởng sai quấy chẳng đúng với chánh lý, chẳng có tính giải thoát, do Ngài Vĩnh Minh lập trong sách Tông Cảnh Lục quyển 6
Tự tánh vọng tưởng: Chấp các pháp. Căn trần mỗi mỗi đều có tự tánh riêng không lẫn lộn
Sai biệt vọng tưởng: Trong tâm nghĩ bậy nhiều việc, nhiều thứ khác nhau như nghĩ tưởng rằng sắc có thể thấy, có thể tiếp xúc, đó là màu xanh, đỏ, trắng…sắc không thể thấy mà có thể tiếp xúc như thanh hương vị xúc tuy có thể không thấy nhưng có thể tiếp xúc mũi, tai, lưỡi, thân. Sắc không thể thấy không thể tiếp xúc đó là ý thức duyên với cảnh đã thấy ở quá khứ
Nhiếp thọ tích tụ vọng tưởng: Vọng chấp rằng năm uẩn (sắc, thọ, tưởng, hành, thức) kết hợp với nhau thành tất cả chúng sanh
Ngã kiến vọng tưởng: Chấp thân năm uẩn là ta, ấy là vọng chấp sai lạc mà vẫn giữ lấy
Ngã sở vọng tưởng: Chấp pháp năm uẩn này là ta và những cái sở hữu của ta (vợ con, tiền tài, danh vọng, ruộng vườn)
Niệm vọng tưởng: Vọng phân biệt cảnh tịnh đáng ưa thích, duyên theo nhớ nghĩ không dứt
Bất niệm vọng tưởng: Vọng phân biệt cảnh mình chẳng muốn, cảnh đáng ghét, đáng chán, không khởi tâm duyên theo ý nghĩ
Niệm bất niệm câu tương vi vọng tưởng: Vọng chấp đến hai cảnh, cảnh ưa thích và cảnh đáng chán.
Theo PHDS của Thích Nữ Đức Trí
|