Từng Cuộc Hành Trình
Từng cuộc hành trình
Tôi thường chọn những chuyến đi sớm nhất
Hay những chuyến đi rơi rớt sau cùng
Tôi muốn làm một người khách độc hành
Lững thững bước đi không ai chào ai vẫy !
Nơi tôi đến biết sao hay vậy
Nơi tôi về không thấy không hay
Dù đêm khuya hay mới chớm ban ngày
Trong xa lạ, tôi ung dung bước tới
Có những sân ga, chưa ai chờ ai đợi
Có những bến xe đò, năm ba người mới tới lai rai
Hay những phi trường, chỉ còn người một người hai
Trong cuốn hút mênh mông, tôi là người có mặt !
Thu về hiu hắt
Đông rét căm căm
Xuân cười khoe sắc
Hạ dắt điêu tàn
Tôi đi từ cõi lang thang
Bước chân đã mỏi dọc ngang lối về
Tôi đi không hẹn không thề
Cuộc đời đã mỏi bốn bề chưa tan
Tôi đi không một âm vang
Nhạc rung không tiếng lên đàn không dây
Tôi đi chưa đó chưa đây
Tôi về hoa lá cỏ cây đổi màu
Tôi đi không trước không sau
Tôi về ngày cũ đêm sâu lụn tàn
Tôi nghe vũ trụ buông màn
Khép hờ cánh cửa muôn ngàn lại qua
Tôi nghe âm vọng gần xa
Từng sinh vật núp dưới nhà tử sinh
Như từng cuộc hành trình
Ai bảo rằng đi đến !
Điểm cuối chỉ một mình
Ai bảo đó hồi qui !
Nhà ga không đến không đi
Bến xe không đỗ, cớ chi vẩy chào ?
Đường bay xẻ lối trăng sao
Thuyền không xẻ nước chống sào đợi ai ?
Quay lại một đường dài
Từ khi tôi có mặt
Đánh thoắt một ngày mai
Tôi lặng yên nhắm mắt
Thử hỏi, đến có ai dắt ?
Thử hỏi, đi có ai chờ ?
Từng đến đi như từng một cơn mơ
Choàng tỉnh dậy mới dật dờ
Có khi nhớ có khi không
tỏ mờ, đầu đuôi, gốc ngọn !!!
Có những chuyến đi thật sớm
Có những chuyến về thật khuya
Tôi thương những con tàu
Tôi thương những sân ga
Cứ lững thững đến đi nhưng không phải là nhà
Khách đi vội
Bỏ lại con tàu và nhà ga trống rỗng !!!
Vũ trụ dù lồng lộng
Cũng không đón một ai !
Thời gian dù ngắn dài
Cũng không chờ không đợi !
Uïc ịch, ù ù, boong boong, vút tới
Vểnh tai nghe, đâu ai vẩy ai chào ?
Cây lay, gió chạy, bay nhảy trăng sao
Giờ phút đó nếu sẩy một tai biến nào
Tôi là người có mặt
Nhưng là kẻ độc hành trên lộ trình đưa đẩy
Xưa và nay, biết bao lần đã vậy
Tử và sinh
Có thì thấy, không có cũng chẳng ai trông
Nhẹ hơn một mảnh tơ hồng
Bèo hơn một bọt trôi sông mịt mờ
Cuộc đời tôi, một giấc mơ !
Mượn thân hư huyễn trôi bờ tử sinh
Cuộc đời tôi, một bóng hình !
Mờ mờ nhạt nhạt lung linh dặm trường
Cuộc đời tôi, một ngân sương !
Màn đêm chưa tắt, soi đường chẳng ra ?
Tàu ơi, còn nhớ sân ga !
Xe ơi, còn nhớ bến xa bến gần !
Thuyền đâu rẽ nước chia phân !
Máy bay đâu xé nổi vầng không gian !
Đời tôi cũng vậy không màng !!!