Lên chùa để “cai nghiện”
Trên các diễn đàn dành cho cha mẹ đang rộ lên những lời mời, chia sẻ kinh nghiệm hè này cho con lên chùa đi tu, học thiền ở chùa nào. Phần lớn các lý do cho con “đi tu” là vì con quá nghịch, con ham chơi điện tử, lười học, bố mẹ không dạy được.
Hai bố mẹ Bibi quyết định lên Thiền viện Trúc Lâm một chuyến để “khảo sát thực tế” trước khi đưa hai con trai (10, 12 tuổi) gửi lên đó: “Mấy tháng hè, để con ở nhà với cái tivi, máy tính chỉ xem hoạt hình và chơi điện tử thì mình lo lắm. Cho con về ông bà thì con cũng chúi mũi vào tivi, không khéo lại ra quán nét thì coi như mất con rồi”.
Mẹ bé Hổ còi thì lại muốn cho con đi tu để hòa nhập với thực tế và thiên nhiên: “Bé nhà mình rất hiếu động, ưa khám phá rất thích thiên nhiên. Chỉ tội là bé nghĩ cái gì cũng như trong ti vi và trong truyện. Bé đọc truyện rất nhiều, cả truyện tranh và truyện dài... nhưng cơ hội thực tế thì rất ít”.
Hiện nay, bố mẹ các bé ở Hà Nội hầu hết đều chọn Thiền viện Trúc Lâm để chọn mặt gửi vàng. Muốn gửi con ở đây, các bậc phụ huynh phải viết giấy cam kết gửi con vào thiền viện cho tập tu và cai game, cai net, cai tivi, laptop, điện thoại di động. Các con ngủ cùng nhau, ăn cùng nhau và sống tự lập không có bố mẹ kèm cặp....
Các con lên chùa học thiền (Ảnh: CAND)
Hầu hết, khi hết hạn tu trở về, các con không muốn rời xa nhau và mong đợi đến hè năm sau lại được sống như thế.
Kiểu tu hồn nhiên của con trẻ
Khi được hỏi, một tu sỹ 10 tuổi kể lại: “Mỗi lần ngồi thiền hay nghe giảng kinh Phật, cháu đều cầu Phật phù hộ làm sao để cháu có thể quên được trò "Đột kích". Cháu mê chơi đến mức không thèm ăn cơm, đến mức mẹ cháu phải khóc cơ mà. Trò "Đột kích" mới chú không biết được đâu, bây giờ, phiên bản mới, người ta thả cả yêu quái vào nữa, đánh "phê" lắm”.
Tu ở Thiền viện Trúc Lâm, các con ăn cơm chay, mặc quần áo thâm rộng thùng thình, ở trên "khu tập thể", được các thầy hướng dẫn đầy đủ những công việc mà trẻ em nông thôn thường xuyên làm như tự gấp chăn màn, quét nhà, nhổ cỏ, tập nấu cơm bằng bếp củi (dẫu ở đó có nồi cơm điện!), tự giặt quần áo (ở nhà các con chưa bao giờ biết giặt quần áo), bữa đến xếp hàng ngay ngắn, áo tu hành chỉnh tề, bưng bát đĩa của mình xuống núi ăn cơm trong nhà ăn tập thể.
Các con tự xúc khẩu phần ăn cho mình, ra bàn ngồi nghe các thiền sư giảng đạo lý và kinh Phật, rồi lặng lẽ ăn, thưa gửi kính cẩn. Cơm xong, lại nghe giáo huấn, rồi các con tự đi rửa bát (kể cả thầy trụ trì Thiền viện cũng tự rửa bát cho mình), rồi lại xếp hàng trở về khu vực sinh sống của mình. Hằng ngày, 2 bận đi xuống khu "Giáo đường" nghe giảng kinh Phật, rồi ngồi thiền.
Thậm chí, 3h30 phút sáng hằng ngày, sau ba tiếng chuông thiêng là giờ "thức chúng" (ngủ dậy), các cháu cùng các vị thiền sư ngồi thiền trong ánh điện lờ mờ, dưới sự giám sát của các vị tu hành nghiêm khắc nhất. Tuyệt đối không có chuyện vào mạng Internet, không xem tivi, không gọi điện thoại về nhà hay kêu ca kể khổ với ai. Các thầy ở đây nghiêm khắc nhưng rất thương yêu con trẻ.