|
BẤT TỊNH
Chẳng tinh sạch. Cũng viết: Vô tịnh. Đồng nghĩa: Uế, ytược. đối nghĩa: Tịnh, Thanh tịnh.
Bất tịnh là một trong bốn tánh chất của pháp hữu vi: Vô thường, Vô lạc, Vô ngã.
Bất tịnh. Ấy là một lẽ trong bốn lẽ tu tập của người đạo Phật, để thoát ra khỏi sự tríu mến các pháp.
Bất tịnh là một phép tu trong Tứ niệm xứ:
Tưởng rằng thân thể là Bất tịnh.
Tưởng rằng các mối thọ cảm đều là Khổ: Vô lạc.
Tưởng rằng cái tâm là Vô thường.
Tưởng rằng các pháp đều là Vô ngã.
Niết Bàn Kinh, quyển 31. Chẳng phải tu núi, hít khí trời, ăn trái cây mà thấy sắc chẳng tham trước. Đó là do sự buộc tâm tưởng lẽ Vô thường và Bất tịnh vậy.
Theo từ điển Phật học Hán Việt của Đoàn Trung Còn
|