Chiều nay ánh trăng đã lưng chừng trời khi ánh chiều chưa tắt hẳn. Tôi vẫn thích nhìn sự gặp gỡ giữa mặt trăng và mặt trời.
Thắng nghiêng đầu qua hỏi: Dịch bài xong chưa? Hôm qua bị Sư thúc rầy trên lớp buồn rồi à. Đâu ngờ huynh bị rầy nặng vậy. Bị kiểm tra bất chợt, cũng đâu mấy ai dịch bài.
Thư vẽ vẽ những hình thù vô nghĩa trên bàn: Ừ mình cũng không ngờ bị rầy nhiều vậy. Bị la thì buồn ít, nhưng ân hận thì nhiều, đâu muốn làm thúc buồn! Xuống lớp, mình muốn đến sám hối, nhưng biết tính thúc, chỉ đành làm thinh về liêu thôi.
Thắng cũng thở dài nhè nhẹ: Mình cũng thấy vậy, cả lớp buồn hiu. Thúc bệnh cũng gắng dạy, mà mình lại không gắng học.
Đặt niềm tin nơi ai càng nhiều thì càng dễ buồn và thất vọng về người đó.
Có những người buổi đầu không lộ ra được vẻ giỏi giang đảm đang hay tháo vát. Họ chỉ có vẻ kiên trì trong công việc được giao, chậm rãi cam nhận những thất bại và rầy rà bởi những người thông minh. Nhưng dần qua năm tháng thì họ lại là những người nhờ cậy được. Có thể yên tâm giao phó đôi việc.
Còn những người thông minh kia thường làm lòng người thầy lo buồn nhiều hơn. Hoạt bát năng nổ nhưng lại nhiều gai góc khiến người thầy phải lo lắng những mặt khác.
Khi nghe Sư phụ nói “Nó như vậy mà lại làm được việc”. Như vậy nghĩa là ngó thì không giỏi giang chi lắm, và chắc cũng không có gì gây sự chú ý cho những người mới giao tiếp. Được nghe kể lại, huynh ấy lộ vẻ cảm động. Một người ít khi nào đến gặp Sư phụ, luôn ở xa làm những việc không tên.
Cũng biết, không ai bảo mình đặt niềm tin nơi họ. Tự mình chọn và gởi gấm niềm tin. Tôi đã gặp nhiều bậc thầy, buồn nhưng biết nói gì khi đệ tử làm buồn lòng. Tuy không trách móc, nhưng làm sao không buồn, tuổi già càng lúc càng bước gấp đến mà bao năm tháng không có ai kề vai gánh trách nhiệm thay.
Thái độ phiền trách lên án, không có nơi những vị thầy một đời lo lắng cho đệ tử. Có học trò nào lại không muốn làm vui lòng thầy gọi là đền đáp trong muôn một. Nhưng đâu phải muốn mà được. Thầy cũng hiểu thế, có ai hiểu trò hơn thầy.
Người ta nói quá nhiều nên thế này phải thế kia, mà chưa một lần thử hỏi mình làm được gì chưa, hay chỉ thấy những gì người chưa làm được cho mình. Đòi hỏi người làm trước thay vì tự hỏi mình là thái độ chúng ta bắt gặp nơi chính mình thường xuyên, nhưng khó mà tự thấy.
Vị thầy chỉ mong cho con biết đường tu như chí nguyện buổi đầu bước chân vào đạo. Biết nhân biết duyên, nên làm tất cả mà không để mọi điều nặng nề nơi tâm. Một thoáng buồn vui qua ánh mắt, rồi thôi.
Chiều nay ánh trăng đã lưng chừng trời khi ánh chiều chưa tắt hẳn. Tôi vẫn thích nhìn sự gặp gỡ giữa mặt trăng và mặt trời. Ánh trăng bên phương đông còn mặt trời thì nơi phương tây. Hai ánh sáng nhìn nhau, rồi ánh trời chìm bên kia dãy núi, ánh trăng non dịu nhẹ sáng tỏ. Đêm về.