Có thể, do rừng núi chiếm 70% diện tích của Hàn Quốc, lại được dân chúng có ý thức bảo vệ rừng và có cách tiếp cận môi trường sinh thái tốt, - ngay cả thủ đô Seoul cũng tọa lạc trong cảnh núi rừng cây cối xanh tươi, và xung quanh là tám ngọn núi sừng sững cao vút, - nên đa phần chùa chiền Hàn Quốc đều tọa lạc giữa núi non hùng vĩ, phong cảnh hữu tình.
Nhìn chung, kiến trúc tự viện Hàn Quốc là sự kết hợp giữa kiến trúc Phật giáo Trung Quốc và Tây Tạng, cùng với kiến trúc truyền thống Hàn quốc, để từ đó tạo nên bản sắc kiến trúc Phật giáo đặc thù của Phật tử Hàn Quốc, vừa rực rỡ tráng lệ, vừa trang nghiêm cổ kính. Nếu không có yếu tố văn hóa Phật giáo Tây Tạng chen lẫn trong các chùa Hàn Quốc, chúng ta khó mà phân biệt đâu là chùa Hàn Quốc đâu là chùa Nhật Bản, bởi vì về hình thức kiến trúc tổng thể, chúng khá giống nhau.








































Về sinh hoạt Phật giáo Hàn Quốc ngày nay, thì hầu hết các tự viện đều có Tăng ni, Phật tử tu tập theo pháp môn Thiền - Tịnh song tu . Có vẻ như họ luôn luôn có ý thức duy trì và bảo tồn các giá trị sinh hoạt Phật giáo truyền thống vốn là nền tảng vững bền của sự giải thoát. Rất ít Tăng ni Hàn Quốc có huynh hướng vượt rào, thoát ly các giá trị truyền thống mặc dù dân trí Hàn Quốc khá cao, và kinh tế cũng rất phát triển, xếp hàng thứ 10 trên thế giới, thu nhập bình quân đầu người mỗi năm tính theo GDP khoảng trên 20.000 USD.
Thích Minh Trí (Trích từ “Một vài suy nghĩ nhân chuyến hành hương chiêm bái tự viện Hàn Quốc”)