Thơ - Văn mới cập nhật
Xuân Thi
Cảm Tác Nỗi Lòng Lưu Dân
Cảm Ơn Cuộc đời
Chúc Mừng Năm Mới 2018
Dòng ĐỜI
Tâm Thiền
Chuông Ngân
Kính mừng Phật Đản
Anh không chết đâu em
Kiếp này
Thông tin bình chọn
Nhờ đâu bạn biết đến website Hoa Linh Thoại của chúng tôi ?
10:31, Monday.June 29 2026
Hoa đồng nội
 
Sân trường im vắng ngập nắng vàng, tím biếc sắc bằng lăng. Bước một mình bâng khuâng, nhặt những cánh bướm phượng buồn ép vào trang lưu bút, bao nét chữ thân thương.
Qua hè này em sẽ xa quê hương, xa mái trường, rời vòng tay yêu thương của ba mẹ. Giảng đường đại học rộng mở đón bước chân em, người con gái chưa đủ lớn để vào đời.
Em lên thành phố mang theo nét thật thà ngây thơ, chất phác của người con thôn quê. Ba mẹ đưa em ra đến tận sân ga lúc sương mù còn in rên lá cỏ. Nắm cơm vắt gói trong lá chuối mẹ chuẩn bị từ sớm để em ăn đi đường còn bốc mùi nóng hổi. Xe nhã khói chuyển bánh dần xa quê cũ, bóng mẹ cha mất hút trong lệ mờ ướt đẫm hoen mi.
Ôi thành phố xe cộ tấp nập, người qua lại đông đúc quá. Với em tất cả đều xa lạ, đô thị, phồn hoa, đèn điện màu, nhà cao tầng… con người cũng khác…
Em không còn nhìn thấy mùi khói bốc lên từ bếp lửa thân thương, bàn tay đảm đan của những bà mẹ. Ở thành phố nguời ta chỉ dùng bếp ga, bếp điện. Cửa nhà ai cũng đóng kín mít, chẳng biết hàng xóm của nhau gì cả. Nhìn thấy những thức ăn thừa thải người ta đem đổ mà thương quê hương nghèo khổ của em. Những người dân chân lấm, tay bùn, vất vả thiếu thốn trăm bề mà tình người thấm đượm chứa chan. Những bữa cơm độn, khoai 2 phần, gạo 1 phần, canh rau, dưa muối quây quần bên nhau, con cái thu thỉ ba mẹ nghe những niềm vui trong ngày… Em nghĩ mà yêu quê hương mình biết mấy.
Cây cầu ván nhỏ xíu bắt qua sông dẫn đến cánh đồng lúa biết bao giờ mới được xây để cho ba đỡ vất vả khi mùa gặt đến. Cây cầu nhỏ xíu em đi qua một mình còn sợ té, vậy mà ba cùng các chú, các bác gáng lúa nặng oằn trên vai, phải chú tâm bước đi từng bước một chậm rãi, cẩn thận mới về được bên này cầu. Em thấy mà xót xa.
Những trái dưa hấu tròn chất ở góc nhà là lúc em thấy ba vui. Mồ hôi nhuể nhãi ba mỉm cười sung sướng. Đứng nhìn hành quả của mình thu được sau những ngày vất vả, ba nghĩ: “thế là con của mình sẽ có tiền đóng học phí. Mẹ khỏi phải chạy vạy mượn đó đây.” Ba trầm lắng, ít nói nhưng em vẫn cảm nhận được tình thương vô bờ bến. Nhớ những ngày con ốm nằm viện, ba thay mẹ chăm sóc em. Đêm khuya ba nằm dưới đất sát cạnh giường thức trắng, hễ con ho, hơi cựa mình là ba đã có mặt bên cạnh. Đôi tay vụn về không bằng mẹ, ba nâng đỡ chập chững bước em đi. Mắt ba đã sâu hơn, người gầy đi nhiều lắm. Em cố mỉm cười trong cơn đau để xóa đi bao nỗi lo âu trên khuôn mặt cằn cỗi, già đi theo năm tháng của ba mẹ.
Giờ xa rồi em nhớ mãi hình dáng gầy ba mẹ, làm sao nguôi!
Em nhớ quê hương, nhớ dòng sông, nhớ cánh đồng, bờ đê, em cùng anh đùa giỡn, chạy chơi trò cút bắt, ngắt cành hoa dại bên đường cài lên mái tóc, giận hờn, làm nũng. Nhớ cánh diều cao em bay, những chú bé thơ ngây ngồi trên lưng trâu thổi sáo mỗi chiều về, hát ví von bài đòng dao quê mẹ. Em nhớ tiếng cơm sôi, nhớ mùi gạo mới, nhớ nỗi nhọc nhằn mẹ cha. Mỗi hạt cơm em ăn đây, tiền học em đóng, áo quần em mặc… là mỗi giọt mồ hôi ba mẹ. Em biết vậy nên cố gắng học hành.
Mỗi lúc nhận tiền tháng là mỗi lần nước mắt em rơi. Đây là máu xương ba mẹ, là mái tóc sẽ bạc đi nhiều, những vết nhăn sẽ hằn lên vầng trán theo tháng ngày ba mẹ sẽ già hơn. Lưng ba phơi trần trên cánh đồng giữa mưa dầm, nắng cháy. Làm ruộng mình chưa đủ, ba còn phải cày thuê, cuốc mướn, gặt công cho người ta để lấy tiền đủ cho co cái ăn học. Vai mẹ còng gánh gạo tần tảo bán buôn, sáng chợ đông, chiều chợ tây, bôn ba khắp chốn, vất vả vì các con.
Mỗi khi nghe tin có thư nhà, em mừng khôn xiết. Cầm món quà mẹ gửi, khoai lang luộc phơi khô, bạn em cười tủm tỉm, cười gì em chẳng hiểu, em chỉ biết đây là bao công lao, là tình yêu cùa mẹ. Ba mẹ phải cuốc đất, trồng rau, bới củ nấu chín, xắc phơi mới được những lác khoai như thế này. Em thương ba mẹ nhiều lắm.
Ba mẹ của bạn em đến thăm nó, mang theo đủ loại bánh, trái cây…em cũng được hưởng lây. Nhưng em không ham thích, em chỉ muốn ăn khoai luộc của mẹ, vì mẹ đã gói trọn tình yêu trong đó. Bạn em áo quần đủ kiểu, giày dép mới chạy theo mốt thời trang, riêng em vẫn áo quần xưa của mẹ may cho em trước khi đi học xa.
Em thích hao đồng nội, loài cỏ dại bên đường. Ơ thành phố có đủ loại hoa: hồng, cúc, lan, tolip… nhưng không thể nào thay thế hoa quê hương.
Kết thúc năm học thứ nhất, em được nhận phần thưởng, bạn em chúc mừng tặng hoa rất nhiều, sao em vẫn nhớ đóa hoa mẹ tặng, nhành hoa dại mỏng manh luô nép mình khiêm tốn, cùng với nụ hon và lời khuyên: “con hãy sống như loài hoa bé nhỏ, nhìn xuống chân, chớ đắc thắng, hãy bao dung.” Em muốn thấy niềm vui của ba mẹ như ngày xưa em còn ở quê nhà.
Vu lan sắp về rồi! Kết quả học tập năm qua là nụ hồng em dâng lên ba mẹ, nguyện cầu ba mẹ luôn khỏe mạnh, em hứa sẽ chăm ngoan.
Huệ Phúc
Thư viện hình ảnh
Video
Hôm nay ta về đây CLB Hoa Linh Thoại tham gia hội trại hè 2011 Đại lễ cầu an cầu siêu cho các nạn nhân động đất sóng thần Nhật Bản Phật Đản ca - Ca sĩ Võ Thu Nga Cuộc hành trình du lịch tâm linh tại vương quốc Campuchia 2011
Blog mới cập nhật
Đại học Hoa Phạm Đài Loan - Mùa hoa Tuyết
Thầy ơi, con đã nhận ra Thầy rồi!
Nhớ thầy Truyền
Bây giờ tôi mới hiểu vì sao...
Hoa tháng Năm
Cổ phần công đức
Tôi mắc nợ ông Sáu
Đi tìm vũ khúc mùa hè
Mơ màng Phật dạy....
Lời thú tội của chị gái nhỏ nhen
Slide Powerpoint
Bài học cuộc sống Các ngôi chùa Việt Nam Lời Phật dạy Lời thì thầm của hoa Phật pháp Tổng hợp Vu Lan Báo Hiếu
CLB Hoa Linh Thoại
Bản quyền thuộc Website Hoalinhthoai.com © 2008 - 2026
Ghi rõ nguồn hoalinhthoai.com khi đăng tải lại thông tin từ website này