Cảnh Phật nơi nào cũng gần gũi, thiêng liêng, nét vút cong của mái chùa, cành hoa Đại xum xuê, làn khói hương nhẹ nhàng lan tỏa, hòa vào thiên nhiên như là một phần của cuộc sống con người, dù cho nơi đó là làng quê, ven sông, suối hay trên lưng chừng núi.
Cảnh Phật nơi nào cũng gần gũi, thiêng liêng, nét vút cong của mái chùa, cành hoa Đại xum xuê, làn khói hương nhẹ nhàng lan tỏa, hòa vào thiên nhiên như là một phần của cuộc sống con người, dù cho nơi đó là làng quê, ven sông, suối hay trên lưng chừng núi. Thiền Viện Trúc Lâm Tây Thiên cũng là một nơi như thế, được xây dựng khang trang trên sườn núi, trên đường lên đỉnh Tam Đảo ta rẽ vào. Tôi cũng đã đến thăm Thiền Viện Trúc Lâm ở Đà Lạt, ở đó nhiều hoa lắm, hoa tươi tốt kỳ lạ, đầy sức sống, mọi người tha hồ mà chụp ảnh với hoa, với cảnh Phật đường, với bồng bềnh mây bay...
Chúng tôi lên Trúc Lâm Thiền Viện Tây Thiên, thuộc dãy núi Tam Đảo vào một buổi chiều Mùa Xuân, đi cầu duyên, cầu may, cầu tài, phúc, lộc, ai cầu gì cứ cầu, còn Phật cho ai được điều gì thì trong năm đó sẽ thấy, rất linh ứng. Trời thật đẹp, những tia nắng đầu Xuân tưng bừng nhảy nhót trên sườn núi, chui qua những đám mây hồng, mây trắng và rơi xuống Gác Chuông trước Thiền Viện, rơi xuống đại ngàn xa xa...làm cho tiếng chuông chiều huyền ảo hơn, vang xa hơn bởi có thêm sắc màu của nắng, của mây chở tiếng chuông hòa vào thinh không.
Bài thơ “Chiều Tây Thiên” tôi viết sau chuyến đi như thế, đăng trong tập Thơ “Tấm lòng nhà giáo” 11/ 2009. Tình cờ nữ nhạc sỹ Phan Nhã Ca (ở Sài Gòn) đọc được và phổ nhạc gửi ra theo địa chỉ ghi trong tập thơ. Nhận thư, mở ra có bài thơ của tôi đăng trong tập này được phổ nhạc, tôi rất xúc động. Theo số điện thoại trong thư, tôi gọi vào cảm ơn và mong được gặp nhau một ngày không xa. Trong chuyến đi công tác gần nhất tôi đã ghé thăm...và chúng tôi đã trở thành những người bạn. Cả bài thơ và bản nhạc tôi đã dâng lên Ban lãnh đạo Trúc Lâm Thiền viện vào đầu Xuân năm nay- Tân Mão.
CHIỀU TÂY THIÊN
Trúc Lâm Thiền viện Tây Thiên
Nghiêng nghiêng sườn núi, đường lên lượn vòng
Chuông chiều vang vọng thinh không
Lời Kinh ai tụng ngân trong cõi đời
Lên đây lòng nhẹ thảnh thơi
Tiếng chuông giũ bớt bụi đời cho ta
Tạ ơn Phật tổ Thích Ca
Tìm đường giải thoát cho ta, cho người
Học trò, phật tử khắp nơi
Về đây khai tuệ cứu đời, độ nhân
Tây Thiên gọi gió đại ngàn
Bồng bềnh mây, nắng, chuông ngân tím chiều.
Văn Đình Ưng