|
Bước đoạn đành, với em hay với tôi.
Mà chiều nay trời dường như gió lộng.
Con cờ đặt xuống,
đường như vạn dặm trùng xa.
Tôi biết em cũng ngỡ ngàng bên đêm lạnh
máy chơ vơ dòng tin nhắn bặt tìm.
Chiếc điện thoại chừng như vô nghĩa,
những tiếng reng không thấy dấu thân quen.
Tôi cũng biết chiều trời nay biền biệt,
Và em đành cho giọt lệ trùng dương.
Tôi muốn dỗ dành nhưng thôi giờ đã điểm,
Quyển vở rồi em phải lật sang trang.
Trần Quân
|