|
Có đôi khi
dòng sông tâm lãng đãng
thuyền nhỏ bập bềnh
con nước xuống lên
mộng thực trùng trùng
gót chân cát xoáy
lời xưa rơi lại, thoạt nhớ thoạt quên
Có đôi khi
đọt nắng chiều hồng lên bên cửa
gió thu về phơ phất tùng xanh
muôn pháp vận hành
dòng sông tâm tĩnh lặng
chuông gió ngân dài rành rõ âm vang
Có đôi khi...
Có đôi khi...
dòng tâm luân lưu thay đổi
sáng sớm nắng tươi
chiều tối mưa về..
Sau cánh cửa tùng
ngày ngày soi lại dòng tâm
nhịp chân trước
bước chân sau tiếp nối
không dám chênh nghiêng
vì chẳng phải riêng mình trên một lối
không dám sơ sài
sợ làm chùn bước người sau
vun đắp niềm tin
nơi chính mình và nơi những đôi mắt mở tròn đang hướng tới
để cùng thành tựu cho nhau
Con đường không của một đời
nên không có thời gian để đặt đích đến
chỉ biết ngay đây
từng phút giây khoảnh khắc
gió thu đang về
phơ phất tùng xanh
Minh Không
|