|
Lặng thầm trước gió
Bao nhiêu năm rồi tôi chưa về thăm mẹ?
Trong lòng rưng rưng một nỗi nhớ xa xăm
Khi bóng trăng lên tâm hồn như gặp gỡ
Một phút chạnh lòng thương nhớ nẻo thiêng liêng
Ôi! tình mẹ bao la như trăng sáng diệu hiền
Cứ theo tôi mãi qua bước đường gian khổ
Vẫn cảm thấy rằng hình bóng mẹ đâu đây
Một chiếc lá rơi ảnh tượng hiện đong đầy
Gợn thành làn sóng trôi dạt bóng suy tư
Cảnh xa kia không đưa ta về nguồn cội
Nhưng cũng cảm động đến cả núi sông tình
Ngọn gió này chẳng bao giờ quay trở lại
Mang niềm tin vượt qua khỏi chốn phong ba
Dù rằng khi về biết tìm đâu thương nhớ
Của người mẹ hiền một cõi ở nhân gian
Lặng thầm trước gió mang theo phút ngỡ ngàng
Trôi lăn mãi mãi vào trong miền quá khứ.
Nẻo Xa
|