|
Rừng Sa La một chiều nào hoang vắng!...
Người về đây ánh nắng dịu trời Tây,
Lá xạc xào khua động khắp rừng cây…
Chim rộn tiếng truyền nhau về các nẻo…
***
Sa La ơi một buổi chiều tàn héo...!
Đức Thầy ta lê kéo bước chân tàn
Người về đây để nhập cảnh Niết bàn.
Sa La nỡ vội vàng chi đau xót!
* * *
Hơn bốn mươi năm người đà lê gót…
Nhận đắng cay xa bùi ngọt vàng son!
Thương chúng sanh vạn nẻo gót chân mòn!...
Nhưng chung thuỷ lòng sắc son vạn thuở!...
* * *
Sa La hỡi, chiều nay tôi thương nhớ!
Đức Thầy tôi chiều nọ đến nơi này;
Người trao võng cho A Nan cầm lấy.
Dạy treo lên rồi nằm đấy đợi giờ đi!...
* * *
Đức A Nan tuôn suối lệ cúi quỳ…
Đấng đại giác, người ra đi sao vội!
A Nan ơi, đây là lời trăn trối .
Tươi cười lên tiếp nối bước đường ta!
Thân xác này gởi lại cõi Ta bà…
Làn sóng ấy tan ra nào mất hẳn!
* * *
Sa La hỡi, trên hai ngàn năm trăm năm chẳn,
Lời vàng kia còn văng vẳng bên tai…
Giới luật còn như thầy giỏi thuốc hay
Đạo ta mãi được lâu dài miên viễn!
* * *
Tôi nghe rõ rừng Sa La vang tiếng!
Cây Sa La còn phô diễn Pháp Âm
Lâu lắm rồi lâu vả mấy ngàn năm!...
Khi vang dội, lúc thì thầm vọng mãi…
* * *
Đêm hôm nay tôi ngàn thương vạn nhớ,
Kỉnh vọng về muôn thuở chốn Sa La!...
Vì nơi đây nơi khuất bóng Cha Già…
Tôi nhớ mãi, nhớ Sa La vạn kiếp!
* * *
Đêm hôm nay tôi ngàn thương vạn nhớ,
Kỉnh vọng về muôn thuở chốn Sa La!...
Vì nơi đây nơi khuất bóng Cha Già…
Tôi nhớ mãi … nhớ Sa La… vạn kiếp!…
|