|
Cây thông mùa đông,
Bầu trời xanh qua kẽ lá,
Cây thông mùa hạ,
Lá xanh che khuất trời cao.
Em hỏi tôi đường vào đạo,
Có con đường nào,
Với em là ngắn nhất.
Để em vào,
bước kịp theo nhau.
Khoảng cách xa nhất là từ tâm đến tâm,
Và ngắn nhất cũng không ngoài tâm em được.
Bởi tâm mãi đắn đo,
Giữa lấy-bỏ,
nên từ đó,
bước hoài muôn trùng dặm.
|