|
Ai bảo thành phố không có trăng
Trăng treo lơ lững ở trên cành
Trăng nhòm khe cửa hầu sư tỉ
Trăng xuống trần gian rãi ánh vàng
Vậy mà ở nơi ấy đôi khi
Thương trăng lắm bởi vì trăng sáng quá
Trăng tươi mát trên bầu trời khó tả
Trăng cho ta cuộc sống của muôn loài.
******
Ánh trăng ngời dưới ánh điện lung linh
Trăng nhẹ bước giữa đêm trường lặng lẽ
Trăng rửa sạch nỗi buồn trong mắt bé
Trăng xóa đi niềm uất hận trong tim
Vậy mà sao cứ vội bước đi tìm
Trăng thành phố vẫn sáng ngời muôn thuở
Trăng mãi ở trong lòng tôi lòng bạn
Chỉ vì ai chưa kịp nhận ra trăng.
|