|
Nếu trời chẳng có mùa Đông
Thì sao biết được nắng hồng ngày xuân
Trải qua cái rét nàng Bân
Khi ấy mới hiểu ân tình mẹ cha.
Bao năm trôi dạt bôn ba
Học thầy, học bạn sáng ra lẽ đời
Chân lý đạo Phật sáng ngời
Mà sao ta thấy mọi người bon chen
Tiền tài, địa vị mà xen
Tình người bội bạc, đan xen hận thù
Đã ra bao đám mây mù
Nhặt bao kinh điển rừng thu lá vàng
Hành một nẻo, nói một đàng
Ai người hiểu Đạo ngỡ ngàng xót thương!
Đã nguyện theo một con đường
Sao mà rẽ lối chiến trường đua chen?
Tình đạo pháp, nghĩa anh em
Mùa xuân nắng ấm êm đềm còn đâu!
Đã qua chiến tuyến địa đầu
Tủi nhục đã nghiệm vọng cầu mà chi
Thôi thì ngược lối về đi
Đem tâm sám hối qui y Phật đà
Xuân đến, Đông đã đi qua.
Thôi thì danh vọng bỏ ra cõi lòng
Cám ơn đời có mùa Đông
Cho tình người thắm bên dòng thời gian./.
Sài Gòn 11/ 01/ 2010
Thích Quảng Hiếu
(Tăng sinh khóa 6- HVPGVN tại Tp. HCM)
|