|
Đôi khi trở lại chính mình
Ngẫm ra lại sợ chút tình vẩn vơ
Tình không thật, tình là mơ,
Vướng vào tình khổ bơ vơ luân hồi.
Cho tôi về lại chính tôi,
Nghiệp duyên trả hết trao dồi giới thân.
Đôi khi bỗng thấy xa xăm,
Trần gian mấy kẻ trăm năm sống còn?
Cuộc đời là giấc mộng con.
Mai đây ai biết mất còn ra sao?
Đời cõi khổ, tình niềm đau,
Cõi thiền sao chẳng bước vào chăn tâm?
Tình trăm năm, mộng trăm năm,
Biết tình là mộng truy tầm mà chi?
Sắc, tài, danh, lợi ích gì?
Bia vàng, lời đá khắc ghi vô thường.
Tang điền, hồ hải, bể nương,
Công danh, phú quý hạt sương đầu cành.
Tử, già, bệnh khổ cùng sanh,
Niết bàn thoát khổ hãy nhanh chân về.
Vượt tình, vượt cả sông mê,
Vượt trần gian, vượt lối về chân tâm.
CTV HOA LINH THOẠI
TN. TRUNG THƯỜNG
|