Tác giả : Đặng Ngọc Khoa - Cập nhật : 12/03/2010 - Đã xem : 9,314 lần
Ngày Tết đi qua hàng trầu cau bỗng nhớ Mẹ ta xưa ăn trầu môi đỏ Cái cối xay Cái ông bình vôi Còn hằn dấu vân ngón cái Một trăm năm Một nghìn năm Con không còn mẹ Trên cánh đồng mồ côi Chỉ cánh cò lẻ loi Phơ phơ mây trắng góc trời... Chiều mồng Hai Con một mình về quê Tay cầm miếng trầu lặng lẽ Biết tìm đâu đôi bàn tay mẹ Đặt lên chữ hiếu muộn màng!