|
Tông môn bạn,
Tông môn tôi,
Trên đường tròn, từ một điểm xuất phát.
Chúng ta chợt nhận ra,
Mình đã đi về hai dây cung khác nhau.
Cuối đường là đầu mút bên kia của đường kính.
Khoảng cách dây cung tuy bằng nhau, nhưng lại đi về hai hướng.
Bởi những định hướng từ ban đầu đã khác từ kiếp nào không biết,
nên ta đành lạc nhau khi điểm đến vẫn cùng.
Đường đi đã xa điểm phát xuất chưa!
mà sao ta không trở về để cùng đi chung lối.
Câu hỏi rơi vào hư vô,
và mỗi người vẫn tiếp tục đi về hướng mình đã chọn.
Cái riêng không thể phá vỡ cái chung.
Làm sao có thể buồn vui chia sẻ,
Nên lời hẹn cuối đường, từ đó.
|