|
( Kính tặng Giáo sư Phạm Văn Cảnh)
Nở ra hạt bụi vừa tan
Ở trong chiều lắng, kinh ngàn lời ru
Vượt qua mấy chặng xa mù
Giữa lòng bão táp thiên thu vọng Kiều
Nguyễn Du người của ta yêu
Phong trần lắm nỗi, nhiều điều xót xa
Lật từng trang sách dần qua
Tuôn trào nước mắt ông cha đến giờ
Mây trời bèo dạt lững lờ
Thiên tài chẻ sợi, tóc tơ khó tìm
Từng lời rõ máu vào tim
Tiên Điền ơi hỡi, cánh chim ngút ngàn
Trộn cùng sỏi đá âm vang
Khơi trong màu nắng rỡ ràng quê hương
Nghi Xuân nỗi nhớ niềm thương
Tình dâng như cuộn, mây vương gót hài
Sông Lam, Hồng Lĩnh nào phai
Cỏ non xanh tận …Cùng ai ước nguyền?
Nghe hồn chở sạch oan khiên
Bốn phương hội ngộ nhân duyên đất trời.
PHƯƠNG VÂN
|