|
RỒI A!
Yêu tặng cháu: Vũ Nguyên Thảo Linh
Hỏi gì Linh cũng nói rồi
Chưa ăn...Linh nhoẻn miệng cười rồi a?
Linh đâu đã biết quét nhà
Mà Linh liến thoắng quét ba lần rồi?
Mai này ông viết truyện cười
Thảo Linh răng thỏ nói bồi...rồi a!
Hà Nội, 23/03/10
THẦN LỬA
Yêu tặng các cháu: Châu Anh, Việt Đức, Gia Bình.
Chủ nhật bám mẹ thăm bà
Đường nghiêng nghiêng dốc đôi ba quãng rừng
Đón con bà sướng vô cùng
Tâng con cao tít tận lưng chừng trời
Vào nhà con phịa trò chơi
Mẹ là con cún ra ngồi ngoài sân
Sắm vai bà Chúa Thượng Ngàn
Bà mặc áo mới, chít khăn nhiễu điều
Con là Thần Lửa phiêu diêu
Hô bay, hô biến, hô nhiều đồ ăn
Run run bà đỡ chiếc khăn
Mẹ cười tít mắt bò lăn ra sàn
Thần Lửa quát tháo, mà rằng:
“ Cuộc vui đang diễn mần răng cún cười ”
Đến đây chấm dứt trò chơi
Chuẩn bị bữa chén kẻo trời sắp trưa...
Hà Nội, 17/12/09
THỎ CON!
Yêu tặng cháu Nguyễn Vũ Châu Anh.
Dậy đi nào bé Châu Anh
Hừng đông đỏ lựng giăng thành Hồ Tây
Phòng con thoang thoảng hương cây
Xanh xanh vòm lá đan dầy lối quen
Giọt khuya vương nhẹ bên thềm
Gió đang thủ thỉ ngủ thêm làm gì
Châu Anh ngoan nhé! dậy đi
Ông bà âu yếm thầm thì gọi con
Dậy xem na nở mắt tròn
Nụ hồng tươi rói hãy còn ngậm sương
Kìa đàn bướm trắng trong vườn
Vừa bay, vừa múa, vừa vờn gió mây
Cửa hoa nắng đã rơi đầy
Bạn con ríu rít như bầy chim non
Ngoan nào! đeo cặp lên con
Lon ton rẽ ánh nắng non tới Trường.
Hà Nội, 25/03/10
LÀM ANH
Yêu tặng các cháu: Vũ Quang Văn, Vũ Nguyên Thảo Linh
Mẹ sinh em gái Thảo Linh
Mắt đen lay láy rung rinh môi hồng
Oe oe khi vắng người trông
Bà gọi như quát...làm ông cuống cuồng
Đến bên ông nhẹ nhàng hôn
Linh cười chúm chím chập chờn đôi tay
Theo ông
Văn chạy lại ngay
Nín đi ! anh có kẹo này Linh ơi
Ngoan nào anh dẫn đi chơi
Cho em cưỡi hổ dưới trời đu quay
Rồi anh mua cả bóng bay
Mua voi bỏ túi
Cầm tay kiếm vàng
Ngồi trên thú nhún nhịp nhàng
Nhạc hồng bay lượn không gian nhảy đều
Giọng Văn ngọt lịm đáng yêu
Linh nghe chừng cũng ít nhiều hiểu anh
Văn cười đôi mắt long lanh
Bà ơi ! con biết dỗ dành em Linh
Quay ra...Văn bất thình lình
Rủ rê bạn nghịch theo mình rất hăng
Leo trèo trong cả bữa ăn
Đá bóng hò hét tung tăng khắp nhà
Đi lớp vòi vĩnh mua quà
Nếu bà nghiêm khắc quay ra khóc nhè
Xoa đầu âu yếm ông phê
Hền hệt chú hề...như thế được chăng ?
Biết sai mà vẫn nhùng nhằng
Vùng vằng quăng ném bước nhanh theo bà
Làm anh khó lắm Văn à
Nhường em
Không nũng ông bà Văn ơi !
Nghe ông ! Văn tủm tỉm cười
Xứng đáng điểm mười cho VŨ QUANG VĂN.
Hà Nội, 03/02/2010
NGƯỜI THẦY HÀ NỘI
Giặc tan Thầy mới trở về
Lại say sưa với chính nghề Thầy yêu
Đứng trên bục giảng sớm chiều
Cuộc đời Thầy trải mọi điều truân chuyên
Tóc Thầy ngày một bạc thêm
Nửa đời binh nghiệp...nỗi niềm người cha ?
Thầy cười em chẳng thấy già
Khoan dung và vẫn mặn mà như xưa
Thầy cười làm dịu nắng trưa
Vườn cây xanh lại như vừa sang xuân
Lúc nào Thầy cũng ân cần
Quên đau như thể bản thân mình lành
Đường đời có khúc quẩn quanh
Đằm trong ánh mắt mà thành chớp xa
Tây Hồ trời biếc bao la
Chúng em kết lại thành hoa tặng thầy !
Hà Nội, 20/11/09
|