|
Chiều gọi mặt trời xuống núi xa
Chỉ còn ai nhuộm nắng dương tà
Mùa xưa như khuất vào nhung nhớ
Để gió phương nào cũng thiết tha.
Thuyền gởi hoàng hôn trên sóng mây
Nghe vần thơ tiếng sóng vơi đầy
Trong sương ai hát lời muôn thuở
Làm thức vầng trăng trên nhánh cây.
Nắng đã ngủ rồi lạnh bến sông
Tình xa nhớ nắng gởi mênh mông
Nghe như tiếng sáo vương đồi núi
Còn thoảng trong sương một tiếng lòng.
Khỏa nước bên cầu nhặt ánh sao
Vô tình làm vỡ dáng chiêm bao
Chừng như thắp sáng bờ lau trắng
Một bóng trăng xưa hiện chốn nào.
|