|
Như núi xanh hòa với đất trời
Chập chùng mây trắng thoảng chơi vơi
Trên đồng cỏ biếc thân thương quá
Nhánh cỏ ngàn xưa nhớ dáng người.
Màu phượng theo màu nắng nhớ nhung
Huy hoàng trên núi đóa hoa hồng
Tình ai trong tiếng ve mùa cũ
Gọi nắng Hạ về thoảng bến sông.
Có dáng thuyền trên dòng nước xa
Chở mây thấp thoáng cõi yên hà
Người xưa như hãy còn vang bóng
Trên sóng mây nào rực nắng hoa.
Theo núi lên từng bậc đá cao
Khua tay cho nắng động ba đào
Viết tên người gởi muôn trùng sóng
Để bóng ai về nắng tỏa sao.
Bên núi xa vàng thắm sắc vàng
Tiếng chuông huyền diệu bóng chiều sang
Hồn xưa trầm mặc hương thanh tịnh
Mà lệ thơ nào lại chứa chan.
Dòng lệ hoài thương thành giọt mưa
Bâng khuâng chiều rụng nước non xưa
Người ơi ! có biết lời dâng ấy
Còn thoảng ngàn năm giấc mộng …..
|