|
Mãnh đất này tôi đã lớn lên
Thời chinh chiến súng đạn vang rền
Củ khoai,gạo bắp nuôi tôi lớn
Nên tình yêu nước rộng mông mênh.
Cho dù trôi dạt chốn xa xăm
Lòng nguyện luôn thương nhớ lặng thầm
Tâm hướng về quê hương đất mẹ
Lạc Hồng trang sử bốn ngàn năm.
Son sắc một lòng chẳng đổi thay
Dù cho khăn khó gắng từng ngày
Thương đồng ruộng lúa đường quê nhỏ
Không ước sang giàu chốn phố Tây.
Hạnh phúc an lành ở chính đây
Có Thầy,có bạn được sum vầy
Kệ kinh, tin tấn trong thiền định
Chánh pháp ngập tràn khắp đó đây.
|