|
Tình yêu quê hương, nói suốt đời không hết
Từ quê hương, tôi mới có mặt trong đời
Từ quê hương, tôi mới được làm người
Để ngước mặt nhìn trần gian và dương thế
Yêu quê hương, tôi đã yêu từ thuở bé
Vừa chui ra, tôi đã nói tiếng Ba Ba
Chín tháng 10 ngày trong bụng mẹ ấm ghê
Nên vừa bập bẹ, tôi liền kêu Má Má
Yêu quê hương như lúa vàng yêu lá mạ
Như trúc biếc yêu những lũy tre xanh
Như con sông yêu tiếng vỗ đầu gành
Như sóng nước mơn man bờ cát trắng
Tôi còn yêu sau hè mọc rau đắng
Yêu trước ngõ thoang thoảng mùi hương cau
Khi lớn lên đi bất cứ nơi đâu
Cũng không so sánh được Quê Cha Đất Mẹ
Tôi vẫn nhớ ve kêu mỗi mùa hè oi ả
Mỗi mùa xuân hoa chớm nụ vươn lên
Mỗi mùa đông với cái rét căm căm
Và thu đến đượm buồn màu tim tím
Tôi vẫn nhớ con đường quê gọi nắng
Con đường làng thơm ngát vị thương yêu
Từng cái nhỏ nhoi tôi vẫn nâng niu
Bởi tất cả là quê hương tôi đó
Tôi không quen cái hào nhoáng tạm bợ
Tôi không ưa cái giả huyễn châu thành
Xưa gần bùn mà sao chẳng hôi tanh
Nay nhựa đắp mà sao tanh quá đỗi
Cho nên, mỗi khi có ai han hỏi
Tôi ước gì lớn nhất trong đời tôi
Xin trả lời, ước gì được Bé mãi mà thôi
Chứ lớn chi giữa thế đời nghiêng ngửa
Yêu quê hương mà phải yêu đúng chỗ
Nghịch ngợm chưa, nói thế nghe sao xong
Họ đáp quanh co, đảo lộn lòng vòng
Lòi cái đuôi phường vong nhân vong bản
Yêu quê hương mà phải yêu bài bản
Lịch sử năm ngàn năm, không bài bản hay sao
Mà nay phải vay mượn Bắc đẩu, Nam tào
Tào với Đẩu thi nhau đâm đầu xuống hố
Tôi chỉ muốn làm người dân bình thường lam lũ
Tôi chỉ muốn làm người con nước Việt của ngàn xưa
Chứ không mệnh danh những cặn bã dư thừa
Rồi đổ xuống quê hương, bắt dân tôi gánh chịu
Yêu quê hương, tôi yêu từ cái nhỏ xíu
Đến cái hùng anh lẫm liệt phi thường
Chứ không mệnh danh những xảo thuật nhiễu nhương
Bắt dân tôi phải gục đầu thúc thủ
Yêu quê hương, chứ không phải yêu thuốc lú
Yêu lai căng, yêu loạn thị, yêu cửa quyền
Yêu quê hương là tình yêu thiêng liêng
Tôi dõng dạc tuyên xưng và tôn thờ mãi mãi.
Tháng 11 – 2010
TNT Mặc Giang
|