|
Chồng thơ tình ta viết
Năn nỉ hoài mà em không nhận
Mẹ mõi mắt mong chờ, ta không viết gởi dù chỉ một câu
Khi yêu em ta vô tình quên mẹ
Em đi rồi ta thờ thẫn ngắm những mái tóc xanh
Ta đâu biết ngày xưa, tóc mẹ mình đẹp lắm
Đã một thời ba thức trắng làm thơ
Tóc Mẹ bạc tự bao giờ, ta thờ ơ chẳng biết
Để đến khi nhìn lại gật mình
Mẹ sinh ra trong thời chiến tranh
Rồi Lấy chồng tần tảo nuôi con
Đâu có được mấy ngày cắp sách
Mà hễ nghe đứa con nào vào đại học
Mẹ thật mừng, mắt mẹ thật vui
Không đủ tiền phải ngược xuôi vay mượn
Tôi thằng con thứ bảy
Vào đại học ở gần tuổi ba mươi
Khi trở về, mẹ vẫn vỗ về như còn con nít
Nữa đời người, con đâu còn nhỏ nữa
Chưa giúp mẹ được gì, chưa một lần nhìn mẹ thật lâu
Biết làm được gì sau ngày tốt nghiệp
Mẹ có kịp chờ, ngày vui của con.
|