|
CON ĐƯỜNG THU BAY
Hành trình vào thơ của VŨ XUÂN QUẢN
Nhà văn Ngô Quang Hưng, nguyên Phó Giám đốc Sở VNTT Hoà Bình
Tôi biết Vũ Xuân Quản, khi anh còn đang công tác tại công trường xây dựng Nhà máy Thuỷ điện Hoà Bình trên Sông Đà vào những năm đầu của thập niên 80 thế kỷ trước. Ngày ấy tôi thật không ngờ sau này anh lại trở thành người làm thơ đam mê, sôi nổi đến thế. Đến với thơ tuy muộn, nhưng cảm xúc thơ của VŨ Xuân Quản lại rất trẻ, suy tư thơ của Vũ Xuân Quản lại rất chín. Theo tôi hiểu ngày nay thơ đang tiến về phía trước với một vận tốc lớn, nhiều thế hệ cầm bút làm thơ đã bị bỏ lại dọc đường vì không theo kịp với tư duy sáng tạo đang vượt lên phía trước của thời đại thi ca. Một người bước vào làng thơ muộn có lợi thế không bị những thể thơ truyền thống chi phối, nhưng họ cũng rất bất lợi trong quá trình hội nhập với sự trẻ hoá, đa phương hoá, phức tạp hoá của thơ mới. VŨ Xuân Quản cũng bị chi phối bởi những lợi thế và bất lợi ấy, nhưng thơ anh may mắn sớm biết tìm cho mình con đường đến với trái tim người đọc bằng sự cập nhật những cảm xúc thường ngày mà lại mang được thông điệp của trí tuệ.
Thì ra trước đây trên báo chí Trung ương, địa phương, Vũ Xuân Quản đã cho song hành những bài thơ mang gánh nặng những vấn đề xã hội . Bất chợt anh lại đặt trên tay bạn đọc tập thơ CON ĐƯỜNG THU BAY, cũng như những tập thơ Thiếu nhi khác. Có thể nói, với “ CON ĐƯỜNG THU BAY”, Vũ Xuân Quản đã biết chọn cho riêng mình con đường đến với thơ, đi cùng thơ để cùng với thơ cất cánh:
Đi ca chộp được chú ve
Tặng con bố đặt mùa hè trên tay
Tặng con một khoảng trời mây
Một vườn hoa lá ngân đầy tiếng ve
Tiếng ve chuốt ánh nắng hè
Ve già lột xác còn nhe răng cười…
Ve thì lột xác bố ơi
Thế người lột được thói lười đi không?
Anh dành nhiều tâm sự lời ru, nhiều hình ảnh đời thường tưởng rất khó đi vào thơ, vậy mà nó lại chợt vụt lên một cách ngộ nghĩnh, trong trẻo và đáng yêu đến thế:
Lên năm con thích phóng xe
Chiếc xe xinh xẻo trong hè bố mua
Gò lưng vừa đạp vừa đùa
Đôi chân quay tít cuộc đua hoà bình
Mẹ cười chúm chím xinh xinh
Long lanh đôi mắt in hình dáng con
Nghiêng đầu con đón nụ hôn
Bố thương tưởng vẫn còn thơm đến giờ…
Bài thơ kết bằng hình ảnh thật đẹp, dường như đong đếm được cả ánh nắng đầu tiên của mùa thu vàng Hà Nội:
Trời thu rót nắng vàng ươm
Cả nhà bay giữa con đường thu bay…
Khi các con bắt đầu cắp sách đến trường, anh cũng viết được nhiều bài thơ về đề tài này. Thơ lục bát của anh rất nhuần nhuyễn, giàu hình ảnh, đậm màu sắc và dư âm nhạc tính:
Thương con mẹ dắt đến trường
Mẹ là bóng mát che đường con đi
Hôm nay cô dạy chữ i
Chữ i vần với bước đi ban đầu
Đánh vần khó quá chữ âu
Vần âu nghĩa mẹ giãi dầu nắng mưa
Đồng sâu bố mải cày bừa
Nhịp nhàng én liệng chở mùa xuân sang
Cô giáo con nét dịu dàng
Tươi cười cô bảo mở trang mới nào
Chim gì? đội mũ cao cao
Gặp ai cũng cất lời chào dễ thương
Chim gì? hót sáng tinh sương
Giục con chuẩn bị vào trường đấy thôi
Gối xuân hè đã đến rồi
Cháy trời phượng đỏ động trời tiếng ve
Về nhà hớn hở con khoe
Con thi kể chuyện, cô nghe cho 10
Hôn con bố mẹ mỉm cười
Xanh xanh hy vọng cây đời là con.
Tôi biết Vũ Xuân Quản chọn CON ĐƯỜNG THU BAY là con đường khởi thuỷ để đến với thơ của mình. Hình như anh đã dày công tìm kiếm trong cảm xúc, đánh vật với ngôn ngữ, chiêm nghiệm biết bao nhiêu chuyện đời, chuyện nhà và đắm mình trong lứa tuổi hoa niên, để có cơ hội đưa CON ĐƯỜNG THU BAY loé sáng, ngát hương trong ánh nắng thu vàng huyền ảo!
|