Nhà văn Miên Miên, sinh ngày 28/8/1970 tại Thượng Hải (Trung Quốc). Cô tiêu biểu cho thế hệ nhà văn mới, được xếp vào nhóm “Người đẹp viết văn”, được coi là “Vệ Tuệ thứ hai” ở Trung Quốc.
10 năm trước, cô phụ trách chuyên mục Chân dung của tạp chí với hình thức tự sự. Trong đó cô tự kể rất nhiều câu chuyện về chính mình với đại từ nhân xưng “tôi”. Trong đời thường, Miên Miên cũng nổi tiếng với những điều dám nghĩ, dám làm như: hút thuốc, ăn bận sexy, rất khiêu khích và thu hút sự chú ý của người khác.
Nhưng từ 4,5 năm trước, cô luôn khước từ mọi lời phỏng vấn, chụp hình, trừ khi với bạn bè rất thân. Mọi thông tin biết được về cô chỉ có thể thông qua blog cá nhân của Miên Miên. Trên đó, cô thông báo mọi tình hình, từ việc cai thuốc lá, cai rượu, con cái tới xuất bản sách. Giờ đây, sau 10 năm, cũng với kiểu tự sự như trước nhưng cô đã thay đổi hoàn toàn khác.

Miên Miên năm 2000: “Hằn tích mộng tưởng trên mặt tôi, ai có thể bắt chước?” Miên Miên năm 2009: “Tôi đã tìm được con đường đạt được hạnh phúc. Chỉ có điều cần phải rèn luyện”. Về hạnh phúc, tới giờ Miên Miên vẫn nói cô không hạnh phúc, nhưng có điều khác là cô đã biết hạnh phúc ở đâu.
Quan niệm về Phật giáo: Mấy năm qua, tôi dành phần lớn thời gian chăm sóc bố tôi. Sau khi ông qua đời, tôi cần chăm sóc mẹ tôi, học hỏi về giáo lý nhà Phật, sang Pháp tuyên truyền cho sách mới của tôi. Tôi đã mất hai năm đã cai triệt để rượu và thuốc lá. Giai đoạn giữa đó cũng lặp lại quá trình này nhiều lần. Không phải vì tin Phật mà tôi cai thuốc. Mà vì tôi hiểu rằng những thứ này là chướng ngại cho tôi khi tiếp thu trí thức, là chướng ngại không cho tôi sống vui vẻ.
Phật giáo cung cấp cho tôi một cách thức, một kĩ thuật, có thể giúp chúng ta tóm bắt được kiến thức tốt hơn. Và kiến thức đó giúp chúng ta hiểu rõ hơn, sâu sắc hơn nỗi đau trong cuộc sống, về nguy cơ sinh tồn trong cuộc đời, khiến chúng ta trở thành những con người mạnh mẽ hơn, lạc quan hơn, yêu mọi thứ xung quanh hơn. Đối với tôi, nó không chỉ là một thứ tôn giáo, mà quan trọng hơn là một thứ phương pháp. Vì dù đã cố gắng bằng nhiều phương pháp khác, tôi vẫn chưa tìm được phương pháp giải quyết tốt nhất về tình yêu, về cuộc sống, về nghệ thuật.

Quan niệm về cái chết: Chuẩn bị cho bố tôi và đối diện với cái chết đang tới của ông khiến tôi hiểu rõ hơn tính chất nghiêm trọng của cái chết và sinh mệnh. Nó khiến tôi hiểu ra rằng kỳ thực trước đây tôi không có chính kiến nào hay ho về cuộc sống, về nghệ thuật, về bản thân tình yêu và số phận. Giá trị quan và thẩm mỹ về cái đẹp của tôi trước đây đều bị vỡ tan bởi sự ra đi của bố tôi.
Cái chết phải là vấn đề mà mỗi người đều quan tâm. Nó không phải sẽ không tới khi chúng ta lờ tịt đi và không nghĩ đến. Nó không chỉ là vấn đề được quan tâm trong tôn giáo và phật giáo. Đối với tôi, học giáo lý Phật giáo giúp tôi hiểu được căn nguyên nỗi đau khổ của chúng ta ở đâu và học được kĩ thuật ứng phó trước cái chết.
Về con gái yêu: Giờ đây tôi vẫn là người mẹ độc thân. Điều này không có gì tệ cả. Con gái tôi đã 8 tuổi, rất xinh đẹp. Thay đổi lớn nhất mà con gái tôi đem tới cho tôi là tôi không còn xinh đẹp và giữ được phom người như trước kia khi chưa sinh nó nữa. Những thay đổi khác về cơ bản là không có. Vì tất cả vấn đề đều phải tự tìm kiếm đáp án trên chính bản thân mình, chứ không phải tiếp tục trên một sinh mệnh khác. Sinh mệnh đó không thuộc về bạn. Nó chỉ có duyên phận với bạn mà thôi. Mọi người đều nói rằng: “Cô đã tìm được tổ ấm rồi nhé, con gái cô rất tuyệt. Cô thật hạnh phúc” Tôi không nghĩ vậy. Tôi cho rằng nếu con gái tôi có thể mang lại hạnh phúc cho nhiều người, tôi mới hạnh phúc. Tôi tin rằng con gái tôi làm được điều đó vì nó rất đặc biệt.

Từ nhỏ, con gái tôi đã tự quyết định ăn chay, tự quyết định giảm béo. Tôi nói với nó: “Con mẹ thật xinh, mẹ mong cũng xinh đẹp cùng con”. Nó nói: “Mẹ rất xinh đẹp, mẹ chỉ cần nỗ lực nữa thôi”. Phần lớn cách giao lưu giữa chúng tôi như bạn bè. Nó là thần tượng của tôi. Nó kêu tôi làm gì, tôi làm cái đó. Từ nhỏ, nó đã rất trầm tính. Có lẽ kiếp trước nó đã làm nhiều điều tốt.
Về sáng tác mới: Tốc độ sáng tác của tôi giờ đây nhanh hơn trước rất nhiều, vì tôi hiểu biết hơn trước và không mất nhiều thời gian vào tiệc tùng. Sáng tác chính là một kiểu tu hành. Tu hành để có thể truyền đạt được tốt hơn về tình yêu và tri thức, để sáng tác không có mâu thuẫn. Thời gian này, việc sáng tác chiếm của tôi khá nhiều thời gian, nhiều hơn cả lượng thời gian tôi học Phật giáo và niệm kinh.
Cuốn “Tình dục của gấu trúc – Panda Sex” là một tác phẩm có trải nghiệm thực tế. Cuốn này từng được giới phê bình ở Pháp đánh giá như thể cuốn “Quan hệ nguy hiểm” của Trung Quốc, vì nó bộc lộ những mặt trái u tối phía sau câu chữ của người viết.
Trước kia khi sáng tác cuốn “Kẹo”, phần lớn mục đích của tôi là thể hiện bản thân, để mọi người thấy mình cool ra sao, được nhiều người yêu mến thế nào, để thấy rằng mình rất tuyệt. Nhưng giờ đây tôi sáng tác bởi mong muốn truyền đạt được tình yêu đi nhiều hơn, để động viên và an ủi những người từng hoặc đang đau khổ, như tôi. Sau khi học hỏi về Phật giáo, tôi nhận thấy mình không còn quan trọng nữa. Khi mình hòa hợp, có thể thấy nhìn thấy tâm trạng của người khác. Đó chính là năng lực của một nhà văn giỏi cần phải có.
“Thả tương lai u uất lên trời cao” là một cuốn sách tìm kiếm đáp án, ấm áp hơn, liên quan tới việc tôi cai thuốc, rượu ra sao, tin Phật như thế nào, chuyển biến ra sao. Nó không phải là một tác phẩm văn học. Đối với những người không quan tâm tới văn học, có thể đi mua “Thả tương lai u uất lên trời cao” vì cuốn sách này có thể giúp bạn. Đối với những người thích sách của tôi, có thể tìm đọc “Kẹo” và “Tình dục của gấu trúc – Panda Sex”.
Tuyết Minh
(Nguồn: HNM)