Vu Lan năm nay, tôi lại cài lên ngực áo đóa hoa hồng trắng vì "Mẹ không còn nữa! Mẹ đã đi rồi. Cánh hạc lưng trời..."
Chiều nay trời thật buồn, có lẽ ảnh hưởng bão nên mưa rả rích cả ngày. Gió se lạnh khiến lòng tôi càng buồn hơn khi văng vẵng bên tai tiếng nhạc:
"Mẹ không còn nữa! Mẹ đã đi rồi! Cánh hạc lưng trời, tháng ngày lặng lẽ.
Mẹ không còn nữa! Mẹ đã xa rồi! Nhà xưa ngõ vắng, bóng mẹ in dài..."
Lời bài hát khiến tôi bồi hồi nhớ về người mẹ thân yêu giờ đây đã rời xa tôi mãi mãi.
Kỷ niệm về mẹ đối với tôi rất nhiều nên khi nghe những lời nhạc buồn này chợt dưng tôi muốn khóc. Bài hát gợi tôi nhớ lại cách đây đã lâu, khi mẹ và tôi cùng đi hành hương đến chùa Vĩnh Minh, Đại Ninh, Đà Lạt do chùa Quan Thế Âm quận Phú Nhuận tổ chức. Hôm ấy, khi đang cùng với các nghệ sĩ dùng cơm chiều tại chùa, tôi được nghe ca khúc này qua băng cassette của một Phật tử. Giai điệu và lời bài hát thật buồn khiến tôi bồi hồi xúc động. Bất chợt tôi nhìn sang mẹ, lòng thoáng bâng khuâng...
Những lúc đi lưu diễn xa, tôi đã quen có mẹ bên cạnh nên khi ấy tôi chợt lo sợ và thầm nghĩ: "Nếu chẳng may một ngày gần đây, mẹ không còn đi cùng tôi nữa?!"...
Hai năm sau mẹ tôi mất vì một cơn bạo bệnh!
Tôi nhớ mãi hình ảnh mẹ trước lúc từ biệt cõi đời, mẹ nắm tay các em tôi và dặn dò: "Các con coi ngó nhà, ráng lo làm ăn". Rồi nhìn tôi với ánh mắt thương yêu, mẹ nói: "Từ nay con đi hát một mình nha"... Tôi chảy nước mắt, không nói được gì.
Và như có một sự linh ứng từ tình thân gia đình, khi hai người cậu - anh của mẹ tôi từ Phan Thiết vừa bước vào nhà kịp nắm tay em thì mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng. Ba tôi và chị em tôi rất đau lòng nhưng không ai khóc lớn, chỉ biết cùng họ hàng hai bên nội, ngoại thành tâm niệm Phật và vuốt mắt cho mẹ.
Tôi hụt hẫng, không ngờ mẹ ra đi quá sớm!
Từ ấy đến nay, dù gia đình vắng bóng mẹ đã mười mấy năm rồi nhưng trong lòng tôi không lúc nào vơi đi nỗi nhớ.
Chiều nay tình cờ lại được nghe bài hát "Vu Lan nhớ Mẹ" của nhạc sĩ Giác An phổ thơ của Ni sư Tịnh Nguyện, tôi xúc động và nhớ mẹ vô cùng.
Lần giở album cũ, tôi tìm lại được tấm hình có mẹ chụp với tôi và các nghệ sĩ tại chùa Vĩnh Minh ngày ấy. Hình ảnh còn đây nhưng bóng mẹ thì đã khuất xa rồi.
Trong ảnh: Huyền Trân, Tố Lan, Mai Hiên, Bảo Cường, Nhất Túy, Đoàn Yên Linh, Trang Mỹ Dung và Mẹ.
Vu Lan năm nay, tôi lại cài lên ngực áo đóa hoa hồng trắng vì "Mẹ không còn nữa! Mẹ đã đi rồi. Cánh hạc lưng trời..."
Mẹ ơi, con luôn cầu xin chư Phật, chư vị Bồ tát độ trì cho mẹ được siêu sinh tịnh độ.
Dù "Mẹ không còn nữa" nhưng hình ảnh Mẹ không bao giờ phai nhạt trong con.
Vu Lan 2011
Trang Mỹ Dung