"Mẹ như hiện giữa mây xanh
Dịu dàng vẫy gọi con nhanh trở về."
Nhưng mẹ biết không? Tận sâu thẳm lòng mình, bao giờ con cũng biết: "Trên đời này, nếu có một tình yêu thật sự, thì đó là tình yêu của mẹ!" Con biết con còn nợ mẹ cả một cuộc đời, cả một tấm chân tình bao la như trời biển. Sẽ chẳng bao giờ con trả được công sinh thành và nuôi nấng của mẹ, nhưng trong trái tim con vẫn luôn ấp ủ một ước mơ và con muốn đi tới cuối con đường để thực hiện ước mơ ấy.
"Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời Mẹ ru..."
Trong cuộc sống có biết bao nhiêu người để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng hình ảnh của mẹ vẫn là thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn con cho đến tận bây giờ và sẽ không bao giờ phai. Mẹ là ngọn lửa đỏ thắm luôn luôn bên cạnh con dù bất cứ nơi đâu, mẹ đã hy sinh cho tất cả những gì con đang có của hôm nay và nó sẽ đi hết suốt hành trình của con trong tương lai. Mẹ che chở cho con giống như bầu trời che chở cho vạn vật . Mẹ chính là tất cả,, tất cả những điều mà con đã học được và con đang có .
Giờ phút nào cũng là giờ phút thiêng, bước đi nào cũng có lúc khập khiễng rồi vững vàng thì Trăng cũng vậy, có lúc sáng trong, chiếu soi khắp cõi thiên hà mà cũng có những khi trăng sáng đó mà mình chưa bao giờ thấy được. Bản chất trăng là vậy, nó muốn sáng thì tự nhiên nó sáng và nó tối là nó tối, không có thể ai buột ràng. Vì trăng làm chủ được đường đi nẻo về của mình. Trăng càng huyền mờ là trăng đẹp, trăng tỏa thành thị thôn quê cũng có nét đẹp tuyệt nhiên ấy! Trăng với mẹ cũng vậy, chưa bao giờ biết phân biệt bốn mùa. Trăng là nguồn uyên nguyên, là cội nguồn yêu thương “không trước không sau". Trăng đến đi tự tại, như mẹ cũng đã đến nơi này rồi ra về bến bờ bên kia.
“Tháng bảy mùa thu lá vàng rụng
Ấy mùa nhân loại đón vu lan
Bâng khuâng nhớ đến ân sinh dưỡng
Thổn thức tâm con ngấn lệ tràn”
Cám ơn mẹ! Vì tất cả những gì mẹ đã ban tặng cho con. Mẹ đã cho con sức khỏe, hạnh phúc, phồn vinh. Và những bài học cam go của cuộc sống, vì đó mà con hiểu rõ mình hơn và hiểu rõ được tình người. Cảm ơn mẹ! Vì những thất bại con đã trải qua, nhờ đó mà con học được lòng khiêm nhu, ý thức được rằng mình không được ngủ say trên chiến thắng và hiểu rằng những người khác thất bại thì cần sự nâng đỡ tiếp tay. Vì những cơ hội để vun trồng đức nhẫn nại, lòng bao dung và niềm hy vọng của con...biết bao nhiêu khám phá về thực tại và về chân lý và những vận may con đã gặp và may rũi con đã tránh, những thành công con đã đạt và những ngày đẹp con đã sống qua. Những lý giải để con hiểu về mẹ! Vì mẹ mà con đã có những quyển sách để học, những món ăn ngon con cũng đã ăn. Cuộc sống hạnh phúc của hôm nay là do cha mẹ cho con nên con sẽ ý thức rõ con phải làm gì để nhận công ơn của cha mẹ đã dành tặng cho con trong suốt hai mươi hai năm qua. Những ngày tháng con bên cạnh mẹ và gia đình, mẹ đã dành cho con niềm sung sướng và niềm tin trong cuộc sống. Mẹ đã nâng đỡ, chở che mỗi khi con vấp ngã và bệnh tật.
Ngày của Phật về trên quê hương, cũng có nghĩa là ngày của mẹ rời khỏi trần thế. Con rất biết mình đang đứng giữa hai dòng sông. Dòng sông sữa mẹ và dòng sông tâm cảm của Phật. Cái ngày ngày là cái tia nắng cô đơn, ngày mà con biết, con phải cố gắng vượt qua sự cô đơn đó hay cũng có thể là cái ngày kỷ niệm nhất trong đời.
“Cha mẹ ân thâm tợ biển trời
Thương con nuôi dạy chẳng đầy vơi
Mở vòng tay lớn vì con trẻ
Hướng dẫn con đi suốt cuộc đời”
Lúc đó không còn gì để mà nói, tôi chỉ biết ' từng dòng sông nước mắt' như trút xuống tuổi đời của tôi. Thế rồi tôi cũng nhận ra được lẽ sống vô thường trăm năm của nhân loại mà bất kỳ ai không thể tránh khỏi quy luật tự nhiên đó.! Tôi bước ra sân chùa, lãng đãng niệm Phật một mình và tìm đến những bóng dáng cổ thụ trong đất chùa để ôm choàng và tiếp tục "vô ngôn"...
Sau đó, muôn vật cả trở về an ủi và gần kề bên trái tim tôi trong đêm ngàn sao tỏa chiếu, ánh trăng ngời sáng và trên tất cả là loài hoa làm cả cuộc đời tôi không thể nào quên nỗi đó là hoa sứ trắng, vườn hoa đại nằm quạnh côi một góc bảo tháp của Hòa thượng Minh Châu. Thế rồi tôi bước tới thật gần và nhặt từng cánh hoa sứ rụng để thầm thì vài ba câu "con xin chia tay- con xin cầu nguyện". Chính cái ngày này vào khoảng một năm trước, con đã đối diện với những sự cô đơn da diết và cũng như niềm xúc động dâng trào khi mẹ đã nhẹ bước qua đời.
Thích Pháp Bảo